Sau khi dự án penthouse hoàn thành, mối quan hệ giữa Tô Dao và Cố Trình bước vào giai đoạn thân mật mới, được xây dựng trên sự tự nguyện chấp nhận của Cố Trình và sự kiểm soát tinh tế của Tô Dao.
Họ chính thức chuyển sang chế độ "Thỏa Thuận Cộng Sinh": Cố Trình không còn phải tuân theo các điều khoản hợp đồng cũ, mà tuân theo quy tắc tình cảm do Tô Dao thiết lập.
Đêm đầu tiên Cố Trình ở lại penthouse sau khi dự án hoàn tất, không phải với tư cách kiến trúc sư, mà với tư cách của cô, Cố Trình cảm thấy vừa lo lắng vừa phấn khích. Anh biết, Tô Dao sẽ không để mọi thứ diễn ra một cách ngẫu nhiên.
Sáng hôm sau, khi Cố Trình thức dậy trong căn phòng ngủ được thiết kế hoàn hảo, anh thấy một tập giấy nhỏ đặt trên gối. Đó là những "Quy Tắc Chung Sống" được viết bằng chữ viết tay sắc sảo và mạnh mẽ của Tô Dao:
Quy tắc 1: Anh phải thông báo cho tôi mọi địa điểm anh đến ngoài studio, và phải luôn bật định vị điện thoại. Điều này không phải để theo dõi, mà để tôi bảo vệ anh kịp thời.
Quy tắc 2: Mọi công việc sáng tạo của anh phải được thực hiện trong môi trường ánh sáng dịu nhẹ. Anh không được phép nhận dự án đòi hỏi sự xuất hiện trước công chúng nếu không có tôi.
Quy tắc 3: Chúng ta sẽ ngủ cùng nhau mỗi đêm. Không phải vì tình dục (trừ khi cả hai cùng muốn), mà để tôi đảm bảo anh luôn cảm thấy an toàn và được neo giữ.
Quy tắc 4: Anh không được phép chia sẻ sự yếu đuối và nỗi sợ hãi của mình với bất kỳ ai khác. Tôi là nơi ẩn náu duy nhất của anh.
Cố Trình đọc hết các quy tắc. Anh thở dài. Chúng thật sự là những quy tắc chiếm hữu và kiểm soát tuyệt đối, nhưng chúng lại mang đến sự an toàn và ổn định mà anh luôn khao khát. Anh chấp nhận tất cả.
Khi Cố Trình bước ra khỏi phòng, Tô Dao đang ngồi uống cà phê. Cô mặc áo choàng tắm lụa, tóc cô còn hơi ẩm.
"Anh đã đọc Quy tắc chưa?" Tô Dao hỏi, giọng cô bình tĩnh.
"Rồi," Cố Trình đáp, cảm thấy hơi ngượng ngùng khi đối diện với cô trong không gian thân mật này. "Tôi chấp nhận."
"Tốt," Tô Dao mỉm cười. "Bây giờ, hãy thực hiện Quy tắc 3."
Cô đứng dậy, tiến đến chỗ Cố Trình. Cô không hôn anh, mà chỉ nhẹ nhàng vuốt ve lồng ngực ấm áp của anh qua lớp áo thun mỏng.
"Anh có lo lắng gì không?" cô hỏi, ánh mắt cô đầy sự thăm dò và quyền lực.
"Tôi... tôi chỉ lo lắng về việc tôi sẽ hoàn toàn phụ thuộc vào cô," Cố Trình thừa nhận, giọng anh nhỏ lại.
Tô Dao nhẹ nhàng áp đầu vào vai anh. "Đó không phải là lo lắng, Cố Trình. Đó là mục đích của chúng ta. Anh dựa vào tôi, và tôi dựa vào sự tĩnh lặng mà anh mang lại. Anh là sự mềm mại, và tôi là sự kiểm soát. Chúng ta hoàn hảo."
Cô buông anh ra, nắm lấy tay anh và kéo anh về phía chiếc bàn ăn.
"Hôm nay, anh không cần làm việc. Công việc duy nhất của anh là sống trong căn nhà này, để cảm nhận sự an toàn. Hãy thư giãn đi, Kiến trúc sư của tôi. Anh đã tự do khỏi sự nhút nhát của mình rồi."
Cố Trình ngồi xuống, nhìn Tô Dao múc súp nóng vào bát cho anh. Sự dịu dàng và sự kiểm soát hòa quyện trong từng hành động của cô. Anh cảm thấy như một đứa trẻ được chăm sóc, một cảm giác mà anh chưa từng có.
Anh biết, anh không còn là Cố Trình độc lập nữa. Anh là Tài sản của Tô Dao, và anh yêu vai trò đó.