MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLong Phượng Song Bảo: Vợ Bầu Lại Muốn ChạyChương 3

Long Phượng Song Bảo: Vợ Bầu Lại Muốn Chạy

Chương 3

596 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 3: ĐÁNH VÀO BỊCH BÔNG

Vốn tưởng như vậy sẽ chọc giận được Tống Vy, chẳng ngờ cô chỉ cười, lịch sự đáp lại: “Cảm ơn đã quan tâm, cả nhà tôi hiện tại rất ổn” Tống Huyền cảm thấy như vừa đánh vào bịch bông.

Vậy nên cô ta lại tiếp tục lạnh lùng cười nhạo: “Cô từ một thiên kim tiểu thư sau một đêm đã biến thành con nhà quê không nhà để về, mặc cái thứ rẻ rúng thế kia, làm ba cái công việc tầm thường thế này, cô bảo ổn ư, ai tin nổi?”

Mặc dù là lời châm chọc nhưng trong mặt Tống Huyền vẫn không che giấu nổi lòng đố kị đối với Tống Vy.

Vì cô ta không nhìn ra chút thấp kém nào trên người Tống Vy. Ngược lại, cô ta cảm thấy Tống Vy càng có khí chất hơn năm năm trước, khuôn mặt cô không trang điểm, trắng sáng tự nhiên, từ đầu tới chân đều tràn đầy vẻ trẻ trung nữ tính.

Khí chất như vậy có tốn bao tiền cũng không mua nổi.

Ngược lại, cô ta lại trông thấp kém vô cùng với lớp trang điểm dày cộm. Đối diện với vẻ mặt châm chọc của Tống Huyền. Tống Vy chỉ cười nhẹ, không nói gì. Nhưng nụ cười đó của cô lại khiến cô ta cảm thấy khó chịu: “Cô cười cái gì?”

“Không có gì, chỉ cảm thấy cô có thời gian ở đây nói chuyện với tôi, chi bằng về nhà vẽ bản thảo thiết kế Về tiếng tăm của Tống Huyền trong giới, Tống Vy ở nước ngoài có nghe được vài chuyện. Nên lời nói vừa rồi nói trúng chỗ nhạy cảm của cô ta.

“Có!”

Tống Huyền tức giận nắm chặt tay, vừa khéo giọng của cô ta bị giọng nói trẻ con đáng yêu át đi.

“Mę, mę oi.” Ở phía kia của hành lang, đột nhiên có hai đứa trẻ đáng yêu non nớt xuất hiện.

Nghe thấy con đang tìm mình, Tống Vy không nói chuyện với Tống Huyền nữa, cô đi vòng qua cô ta đi về phía hai bánh bao nhỏ.

“Mẹ, mẹ nuôi đang tìm mẹ đấy” Tống Dĩnh Nhi chạy ào vào lòng cô, nũng nịu nói.

“Đi thôi, chúng ta đi tìm mẹ nuôi nhé” Tống Vy xoa xoa cái đầu xù của con gái, dắt tay con rời đi.

Tống Huyền quay đầu lại nhìn, thấy Tống Vy nắm tay hai đứa trẻ, cô ta vô cùng kinh ngạc. Mấy năm không gặp, Tống Vy đã có con rồi ư?

Trong lúc Tống Huyền còn nghi hoặc, Tổng Hải Dương đột ngột quay lại, hướng đôi mắt to tròn đen lúng liếng về phía cô ta. Hai người bốn mắt nhìn nhau. Hô hấp của Tống Huyền như ngừng lại. Đường nét khuôn mặt nhỏ bé hoàn hảo kia, quá giống Đường Hạo Tuấn.

Đặc biệt là ánh mắt khi nhìn người khác, không lẫn đi đâu được.

Hai đứa nhỏ này không phải là con Đường Hạo Tuấn đấy chứ. Nghĩ đến đây sắc mặt Tổng Huyền mờ mịt trong nháy mắt.

Cô ta không ngờ chỉ có một đêm mà Tống Vy có thể mang thai. Nếu đây là sự thật, vậy thì những điều cô ta hưởng thụ năm năm qua đều biến thành bọt biển rồi sao? Một cảm giác uy hiếp vô hình xuất hiện trong lòng Tống Huyền.

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!