MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLong Phượng Song Bảo: Vợ Bầu Lại Muốn ChạyChương 6

Long Phượng Song Bảo: Vợ Bầu Lại Muốn Chạy

Chương 6

494 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 6: LẼ NÀO CÔ ĐÃ ĐỤNG TRÚNG NÃO ANH?

Sáng hôm sau. Đường Hạo Tuấn hôn mê một đêm đã tỉnh lại.

Ánh mắt sâu hút nhìn quanh một lượt, anh đã biết mình đang ở đâu. Xem ra anh đã thoát khỏi nguy hiểm. Anh chống tay toan ngồi dậy, nhưng vừa ngồi dậy đã đụng phải vết thương, đau đến mức phải kêu lên một tiếng.

Tổng Vy nằm bên mép giường ngủ không yên giấc, vừa có tiếng động nhẹ cô đã tỉnh. Vừa ngẩng đầu lên đã bắt gặp ánh mặt lạnh tanh của người đàn ông.

Tổng Vy ngẩn người: “Anh tỉnh rồi à”

Người phụ nữ có đường nét thanh tú, ngũ quan xinh đẹp, chỉ là môi có hơi nhợt nhạt, mắt có quầng thâm, vừa nhìn đã biết đêm qua mất ngủ.

Anh lại nhìn thấy trên áo trắng của cô vài vết máu. Những hình ảnh vụn vặt của tối hôm qua chợt xuất hiện trong đầu Đường Hạo Tuấn. Xem ra đây là người phụ nữ đã cứu anh.

Anh nặng nề lên tiếng: “Cô cứu tôi, cô cần gì thì cứ nói” Tống Vy sửng sốt, vài giây sau mới vội vàng giải thích: “Không phải tôi” Tống Vy không ngờ người đàn ông này vừa mở miệng đã hiểu nhầm chuyện này. Nhưng cô không muốn trốn tránh trách nhiệm, lỡ như sau này anh ta biết được sự thật, chắc chắn sẽ càng khó nói.

“Tối hôm qua, là tôi lái xe đụng trúng anh.” Tống Vy kể toàn bộ chuyện hôm qua cho anh nghe. Vốn lo lắng anh ta sẽ tức giận, nhưng cô chú ý thấy sắc mặt anh ta không hề thay đổi, đôi mắt sâu của anh ta cũng vô cùng bình thản.

Nhìn qua có vẻ chuyện bị đụng trúng không hề hấn gì với anh ta.

Tống Vy đột nhiên hơi bối rối trước thái độ của đối phương, chỉ muốn nhắc tới chuyện bồi thường: “Thưa anh, tôi không báo cảnh sát, tôi muốn nói thương lượng riêng với anh thôi, anh xem bồi thường bao nhiêu thì phù hợp đây ạ?”

Sở dĩ cô không báo cảnh sát là vì cô sợ chuyện này sẽ dây dưa, vì cô đã có dự định rời khỏi thành phố Giang. Đường Hạo Tuấn trả lời: “Không cần đâu” Giọng anh trầm thấp, mang theo sự mệt mỏi. Không cần ư?

Tống Vy hơi mờ mịt. Chẳng lẽ cô đụng phải não của anh ta rồi? Tống Vy suy đi tính lại, muốn đi tìm bác sĩ tới kiểm tra toàn diện cho anh ta.

“Anh đói chưa? Tôi đi mua chút đồ ăn cho anh” Nói xong cô liền rời khỏi phòng bệnh, đi ra ngoài.

Trên đường trở về sau khi mua bữa sáng, Tống Vy gọi điện cho Giang Hạ.

“Alo? Vy à, chuyện thế nào rồi? Tình hình anh ta đã ổn chưa?” Vừa bắt máy Giang Hạ đã sốt ruột hỏi cô một tràng.