MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLỚP TRƯỞNG ĐẦU GẤUChương 10: BẢN GIAO ƯỚC DƯỚI MÁI HIÊN ĐÊM

LỚP TRƯỞNG ĐẦU GẤU

Chương 10: BẢN GIAO ƯỚC DƯỚI MÁI HIÊN ĐÊM

1,234 từ · ~7 phút đọc

Trời về khuya, không gian tại khu tập thể cũ trở nên tĩnh mịch lạ thường, chỉ còn tiếng côn trùng rỉ rả trong những bụi cỏ dại và tiếng quạt trần quay đều đều vọng ra từ những ô cửa sổ sáng đèn muộn. Linh, trong thân xác của Long, đang ngồi bệt trên bậc thềm của hành lang tầng ba, đôi chân dài duỗi thẳng, đôi mắt đăm đắm nhìn về phía những dải sáng lấp lánh của khu phố thượng lưu phía xa. Cô đang cầm trên tay một chiếc điện thoại cũ – chiếc điện thoại của Long với cái màn hình nứt một đường dài ngang dọc nhưng vẫn hiển thị rõ ràng những dòng tin nhắn chưa gửi.

Một bóng hình mảnh mai từ phía cầu thang tối om bước ra. Long, trong hình hài của Linh, xuất hiện với chiếc áo khoác mỏng và mái tóc dài được buộc vội. Cậu thở hổn hển như vừa mới chạy bộ một quãng đường dài.

"Này, sao lại hẹn tôi ra đây giờ này? Cô biết trốn ra khỏi căn biệt thự đó khó thế nào không? Mẹ cô suýt chút nữa đã tóm được tôi khi tôi đang leo qua cửa sổ phòng tắm đấy!" Long (trong xác Linh) vừa nói vừa đưa tay lên ngực trấn tĩnh lại nhịp tim, giọng nói trong trẻo của lớp trưởng giờ đây đầy vẻ trách móc nhưng không giấu nổi sự phấn khích của một kẻ vừa thực hiện phi vụ mạo hiểm.

Linh nhìn "chính mình", khẽ dịch sang một bên để nhường chỗ trên bậc thềm đá lạnh: "Ngồi xuống đi. Tôi chỉ cảm thấy... nếu đêm nay không nói chuyện với cậu, tôi sẽ không thể nào ngủ nổi."

Long ngồi xuống cạnh Linh. Hai người, một cao lớn thô ráp, một nhỏ nhắn thanh tú, tạo nên một sự tương phản kỳ quái dưới ánh đèn đường vàng vọt. Linh đưa cho Long một ổ bánh mì kẹp thịt còn nóng hổi mà cô vừa mua ở đầu ngõ.

"Ăn đi. Tôi biết bữa tối ở nhà tôi chắc chắn cậu không dám ăn no vì sợ mẹ tôi soi xét đúng không?"

Long cầm lấy ổ bánh mì, mắt sáng rực lên. Cậu cắn một miếng lớn, nhai ngồm ngoàm rồi gật đầu lia lịa: "Cô là thánh thật đấy! Tôi thề, sau này nếu có đổi lại được, tôi cũng không bao giờ muốn ăn lại cái món sinh tố rau chân vịt kia nữa. Nó vị như cỏ trộn với xà phòng vậy."

Linh bật cười, một tiếng cười trầm đục vang lên giữa đêm vắng. Cô nhìn Long ăn một cách ngon lành, lòng bỗng thấy nhẹ nhõm đến lạ. "Cậu biết không Long, tôi vừa mới ru cu Bin ngủ xong. Thằng bé nắm chặt lấy tay tôi, nó bảo: 'Anh Long ơi, từ nay anh đừng đi đánh nhau nữa nhé, em thích anh hiền lành và dạy em học toán như mấy hôm nay hơn'. Lúc đó, tôi cảm thấy mình như một kẻ lừa đảo. Tôi đang cướp đi sự ấm áp mà lẽ ra thuộc về cậu."

Long ngừng nhai, cậu nhìn xuống đôi bàn tay nhỏ nhắn của Linh đang đan chặt vào nhau. Cậu nuốt miếng bánh mì, giọng bỗng trở nên sâu sắc: "Không đâu Linh. Cô không cướp của tôi cái gì cả. Trái lại, cô đang sửa chữa những gì tôi đã làm hỏng. Tôi là một thằng anh tồi, tôi chỉ biết dùng nắm đấm để chứng tỏ bản lĩnh mà quên mất em trai tôi cần một người anh đúng nghĩa. Nhờ có cô, cu Bin mới có những ký ức đẹp về anh trai nó. Và mẹ cô cũng vậy... chiều nay khi bà ấy nhìn tôi bằng ánh mắt kinh ngạc lúc tôi dám lên tiếng phản kháng, tôi thấy trong mắt bà ấy không chỉ có sự giận dữ, mà còn có cả một chút gì đó giống như sự... nể phục."

Họ im lặng một lúc lâu, để tiếng gió đêm lướt qua vai. Linh quay sang nhìn Long, ánh mắt cô nghiêm túc: "Long này, chúng ta cần một bản giao ước. Một bản giao ước thực sự, không phải chỉ là những lời hứa suông ở thư viện."

"Giao ước gì?"

"Bản giao ước 'Sống Thay'. Cho đến khi chúng ta tìm được cách trở về, chúng ta không chỉ đóng kịch, mà phải thực sự sống cuộc đời của đối phương một cách tốt nhất có thể. Cậu sẽ giúp tôi học cách mạnh mẽ, cách từ chối những gì mình không muốn, và cách khiến mẹ tôi nhận ra tôi là một con người, không phải một cỗ máy. Còn tôi, tôi sẽ giúp cậu học hành tử tế, chăm sóc cu Bin, và thay cậu trở thành một người đàn ông có trách nhiệm thực sự, không phải một đại ca chỉ biết dùng bạo lực."

Long nhìn sâu vào mắt Linh. Dưới ánh đèn mờ ảo, cậu thấy linh hồn của chính mình đang tỏa sáng trong một nhân dạng khác. Một sự xúc động mạnh mẽ trào dâng. Cậu đưa bàn tay nhỏ bé của Linh ra, chìa một ngón út về phía cô.

"Được. Tôi đồng ý. Chúng ta sẽ không chỉ mượn xác, chúng ta sẽ mượn cả những giấc mơ của nhau để thực hiện chúng."

Hai ngón tay – một thô ráp, một thuôn dài – móc vào nhau dưới mái hiên của khu tập thể cũ. Đó là một cam kết thiêng liêng nhất mà họ từng thực hiện trong đời.

"Và còn một điều nữa," Long khẽ nói, mặt cậu hơi ửng hồng dưới ánh sáng mờ. "Dù sau này có chuyện gì xảy ra, dù chúng ta có đổi lại được hay không... tôi cũng sẽ không bao giờ quên cảm giác này. Cảm giác được hiểu một người đến tận cùng xương tủy như thế này."

Linh khẽ mỉm cười, cô tựa đầu vào vai Long (hay chính là vai của mình). Một cảm giác bình yên kỳ lạ bao trùm lấy cả hai. Họ là những kẻ cô đơn nhất thế giới, bị nhốt trong những định kiến và kỳ vọng của người khác, nhưng trong khoảnh khắc này, họ đã tìm thấy nhau. Hai mảnh ghép hoàn toàn trái ngược bỗng chốc khít lại, bù trừ cho những khiếm khuyết của đối phương.

Tiếng chuông điện thoại của Linh (trong túi Long) chợt rung lên báo hiệu 12 giờ đêm.

"Tôi phải về rồi," Long đứng dậy, vẻ tiếc nuối hiện rõ trên khuôn mặt. "Nếu mẹ cô thức dậy mà không thấy tôi, bà ấy sẽ báo cảnh sát mất."

Linh đứng dậy theo, cô chỉnh lại vạt áo khoác cho Long: "Đi cẩn thận nhé. Mai gặp lại ở trường... với tư cách là tôi nhé?"

Long gật đầu, cậu nháy mắt một cái đầy tinh nghịch bằng đôi mắt của Linh rồi nhanh chóng biến mất vào bóng tối của lối cầu thang. Linh đứng lặng ở đó nhìn theo cho đến khi tiếng bước chân của cậu nhỏ dần rồi tắt hẳn. Cô hít một hơi thật sâu không khí ban đêm, cảm nhận nhịp đập của trái tim nam tính trong lồng ngực mình. Nó đập mạnh mẽ, đầy hoài bão, khác hẳn với nhịp đập yếu ớt, sợ hãi của cô trước đây.