MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLỚP TRƯỞNG ĐẦU GẤUChương 12: MÙI NƯỚC HOA CỦA MẸ

LỚP TRƯỞNG ĐẦU GẤU

Chương 12: MÙI NƯỚC HOA CỦA MẸ

1,458 từ · ~8 phút đọc

Buổi chiều thứ Sáu thường mang theo hơi thở hối hả của sự tự do, nhưng đối với Long, khi đang khoác lên mình hình hài của Mai Linh, nó lại là khởi đầu của một cuộc chiến tâm lý đầy nghẹt thở. Mẹ Linh – bà giáo sư Kim Anh – hôm nay về nhà sớm hơn dự tính. Tiếng động cơ xe hơi sang trọng đỗ xịch trước cửa biệt thự như một hồi chuông cảnh báo vang lên trong đầu Long. Cậu vội vàng vứt cuốn truyện tranh đang đọc dở vào gầm giường, chỉnh đốn lại tư thế ngồi bên bàn học, cố gắng tạo ra vẻ mặt của một sĩ tử đang miệt mài với đống bài tập hóa hữu cơ.

Cánh cửa phòng bật mở. Bà Kim Anh không gõ cửa, một thói quen mà Long nhận ra là sự xâm phạm quyền riêng tư một cách tuyệt đối, nhưng dưới danh nghĩa “quan tâm con cái”. Bà bước vào, mang theo mùi nước hoa Chanel No.5 nồng nàn, sang trọng nhưng lạnh lẽo. Thứ mùi hương này đối với Linh chắc hẳn là nỗi ám ảnh, vì nó luôn báo hiệu một cuộc kiểm tra gắt gao.

“Con vẫn đang học bài đấy chứ?” Bà hỏi, đôi mắt sắc sảo lướt qua bàn học, dừng lại một giây ở những vết kim đâm còn đỏ hửng trên ngón tay Long. “Tay con bị sao thế kia? Mẹ đã bảo con phải cẩn thận với những việc tay chân vô ích đó rồi mà. Sức lực và thời gian của con là để dành cho những thứ có giá trị hơn là mấy món đồ thủ công ở trường.”

Long hít một hơi thật sâu, cố gắng nén cơn giận đang bùng lên trong lồng ngực mảnh mai của Linh. Cậu ngước lên nhìn mẹ Linh, đôi mắt của cô gái nhỏ giờ đây mang theo cái nhìn trực diện của một gã trai chưa bao giờ biết cúi đầu. “Nó không vô ích đâu mẹ. Nó giúp con biết kiên nhẫn hơn. Và con nghĩ... thêu một bông hoa cũng đẹp như việc giải được một phương trình hóa học vậy.”

Bà Kim Anh khựng lại, đôi chân mày thanh tú nhíu chặt. Bà tiến lại gần, mùi nước hoa Chanel càng lúc càng đậm đặc như muốn bóp nghẹt bầu không khí. Bà đặt bàn tay lạnh lẽo lên vai Long, giọng nói dịu lại nhưng vẫn đầy sự áp đặt: “Linh này, con dạo này nói năng lạ lắm. Con có biết mẹ đã hy sinh bao nhiêu để con có được điều kiện học tập tốt nhất không? Đừng để những thứ tầm thường làm xao nhãng mục tiêu vào trường Y của con. Đó là tương lai của con, là danh dự của cái nhà này.”

Long cảm thấy một sự nghẹn đắng nơi cổ họng. Cậu chợt nhớ về Linh. Giờ này chắc cô đang ở trong căn hộ 302, có lẽ đang ngồi cạnh bố Long, hít hà mùi dầu mỡ máy móc và mùi khói bếp nồng đượm nhưng ấm áp. Ở đó không có Chanel No.5, không có những bài giáo huấn về danh dự, chỉ có những lời hỏi thăm vụng về và bát cơm đạm bạc đầy tình thân. Cậu bỗng hiểu ra vì sao Linh lại khao khát cái “mùi nghèo khó” của nhà cậu đến thế. Bởi vì mùi nước hoa của bà Kim Anh thơm thật đấy, nhưng nó lại thiếu đi mùi của sự thấu hiểu.

Trong một khoảnh khắc liều lĩnh, Long đứng dậy, đối diện với người mẹ giáo sư. Cậu không nói về học tập nữa. Cậu nói bằng chính cảm xúc của Linh mà cậu cảm nhận được từ cuốn nhật ký. “Mẹ có bao giờ hỏi con là con có thích mùi nước hoa này không? Mẹ có bao giờ hỏi con có mệt không khi ngày nào cũng phải đóng vai một người hoàn hảo? Con không muốn làm danh dự của ai cả. Con chỉ muốn làm con gái của mẹ thôi.”

Bà Kim Anh lặng người. Bàn tay trên vai Long run rẽ. Bà nhìn đứa con gái trước mặt, dường như lần đầu tiên bà nhận ra đứa trẻ này không còn là một khối đất sét để bà nhào nặn theo ý muốn. Bà không nói gì, xoay người bước ra khỏi phòng, để lại một khoảng không im lặng đến gai người và dư vị của mùi Chanel nhạt dần trong gió.

Cùng lúc đó, tại căn hộ tập thể cũ, Linh (trong xác Long) đang trải qua một buổi chiều hoàn toàn khác biệt. Bố Long đi làm về muộn, ông mang theo một túi bánh bao nóng hổi mua ở chợ. Ông ngồi xuống chiếc ghế nhựa, mồ hôi nhễ nhại, cười hì hì bảo: “Nay bố làm thêm được ít tiền, mua bánh bao đặc biệt có trứng muối cho hai anh em đây.”

Linh nhìn người cha lam lũ, nhìn đôi bàn tay đen nhẻm vì dầu mỡ đang bóc vỏ bánh cho cô. Cô đón lấy chiếc bánh, hơi nóng từ nó lan tỏa vào lòng bàn tay, len lỏi vào tim. Ở đây, mùi vị của cuộc sống thật nồng đậm: mùi bánh bao thơm phức, mùi mồ hôi của sự lao động chân chính, và cả mùi của tình yêu thương không cần lời lẽ hoa mỹ. Linh cắn một miếng bánh, vị mặn của trứng muối hòa quyện với vị ngọt của thịt, cô bỗng thấy sống mũi mình cay cay. Cô ước gì mẹ mình cũng có thể một lần ngồi xuống, trút bỏ lớp áo giáo sư quý phái, để cùng cô ăn một miếng bánh bao đơn giản như thế này.

Tối muộn, khi thành phố đã lên đèn, hai người lại lén lút gọi điện cho nhau.

“Linh này... tôi vừa làm mẹ cô buồn rồi,” Long nói, giọng cậu trầm xuống qua loa điện thoại. “Tôi không chịu nổi cái mùi nước hoa ấy nữa. Nó sang trọng quá, nhưng nó làm tôi thấy cô đơn thay cho cô.”

Linh ở đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu. Cô đang đứng ở ban công khu tập thể, nhìn xuống những gánh hàng rong dưới phố. “Cảm ơn cậu, Long. Thực ra mẹ tôi không phải người xấu, bà ấy chỉ quên mất cách làm mẹ khi cố gắng làm một người giỏi nhất. Còn tôi... tôi vừa ăn bánh bao với bố cậu. Cậu có biết không, bố cậu thực sự rất tuyệt vời. Ông ấy nói ông ấy sẽ cố gắng làm lụng để sau này cậu không phải vất vả như ông ấy. Nghe xong tôi chỉ muốn khóc thôi.”

Họ cứ thế nói chuyện với nhau, chia sẻ những góc khuất của gia đình mình thông qua lăng kính của đối phương. Long kể cho Linh nghe về cảm giác ngột ngạt trong căn biệt thự, còn Linh kể cho Long nghe về sự ấm áp dưới mái nhà dột nát. Họ nhận ra rằng, mỗi ngôi nhà đều có một mùi hương riêng, và đôi khi, người ta phải đi thật xa, phải ở trong một hình hài khác, mới nhận ra đâu là mùi hương mà mình thực sự thuộc về.

Đêm đó, Long ngủ trong mùi oải hương dịu nhẹ của phòng Linh, nhưng trong mơ, cậu thấy mình đang cùng Linh chạy dưới mưa, hít hà mùi đất nồng nồng và mùi của sự tự do. Còn Linh, cô nằm trong căn phòng nhỏ của Long, lắng nghe tiếng ngáy đều đặn của bố Long từ phòng bên, cảm thấy trái tim mình chưa bao giờ bình yên đến thế. Mùi nước hoa của mẹ vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó không còn là xiềng xích nữa, bởi Linh đã tìm thấy một điểm tựa khác, một sự đồng điệu sâu sắc với gã trai mang tên Long “Sắt”.

Thanh xuân của họ, vốn dĩ là hai mảng màu đối lập, nay đang bắt đầu hòa quyện vào nhau. Không còn là những đường thẳng song song vô tình va chạm, họ đang cùng nhau vẽ nên một bức tranh mới, nơi những nỗi đau được thấu hiểu và những mùi hương của tình thân được trân trọng. Phía trước vẫn còn nhiều thử thách, nhưng với sự gắn kết này, họ biết rằng mình sẽ không bao giờ phải cô đơn trong chính ngôi nhà của mình nữa. Những cảm xúc chân thật nhất đang dần chiếm lấy vị trí của những màn kịch, khiến cuộc hoán đổi này trở thành một hành trình chữa lành cho cả hai tâm hồn mười bảy tuổi đầy tổn thương.