MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLỚP TRƯỞNG ĐẦU GẤUChương 15: TRONG TÂM BÃO DƯ LUẬN

LỚP TRƯỞNG ĐẦU GẤU

Chương 15: TRONG TÂM BÃO DƯ LUẬN

1,516 từ · ~8 phút đọc

Sáng thứ Hai, cổng trường THPT Phan Đình Phùng không còn là lối vào của tri thức mà giống như miệng vực thẳm đang chực chờ nuốt chửng hai linh hồn lạc lối. Cơn mưa giông đêm qua đã tạnh, để lại những vũng nước đọng trên sân trường phản chiếu bầu trời xám xịt. Nhưng thứ thực sự khiến không khí trở nên ngột ngạt không phải là thời tiết, mà là hàng trăm ánh mắt đang đổ dồn về phía hai nhân vật chính trong bức ảnh "scandal" tối qua.

Long, trong hình hài của Mai Linh, bước xuống từ chiếc xe hơi của mẹ. Cậu cảm thấy hàng ngàn mũi kim vô hình đang đâm vào lưng mình. Tiếng xì xào vang lên khắp nơi như tiếng ong vỡ tổ. "Nhìn kìa, lớp trưởng gương mẫu đấy", "Hóa ra cũng chỉ là loại con gái thích trai hư thôi", "Đúng là giả tạo"... Mỗi lời nói như một cái tát giáng vào lòng tự trọng của cậu. Long siết chặt quai cặp, đôi môi của Linh bặm lại tím tái. Cậu không sợ bị đánh, cậu cũng chẳng sợ bị chửi, nhưng cậu sợ cho Linh. Cậu sợ rằng cái danh tiếng mà cô đã đánh đổi bằng cả tuổi thanh xuân để xây dựng đang sụp đổ tan tành chỉ vì một khoảnh khắc cậu sơ suất.

Ở một góc khác, Linh (trong xác Long) lững thững bước vào cổng trường. "Đội quân báo thủ" thường ngày hay ùa ra đón đại ca, hôm nay lại đứng tụm năm tụm ba, nhìn cô với ánh mắt đầy nghi hoặc và có phần mỉa mai.

"Anh Long, anh bẻ lái gắt quá! Hóa ra mục tiêu của anh là 'nữ vương băng giá' à? Anh định dùng chiêu 'mỹ nam kế' để xóa nợ hay sao?" – Thằng Hùng "Quạ" cười hô hố, một nụ cười không còn sự sùng bái như mọi khi.

Linh đứng khựng lại. Cô nhìn vào những gương mặt mà cô vừa mới bắt đầu cảm thấy thân thuộc. Hóa ra, trong thế giới của Long, sự gắn kết cũng mong manh như vậy. Chỉ cần một tin đồn, họ sẵn sàng biến sự kính trọng thành trò đùa dai dẳng. Linh cảm thấy lồng ngực của Long đau thắt lại – một cơn đau thực thể của sự thất vọng. Cô không nói gì, ánh mắt của Long dưới sự điều khiển của cô bỗng trở nên sắc lẹm và lạnh lẽo đến mức khiến thằng Hùng phải im bặt. Cô lướt qua họ, đi thẳng về phía khu nhà hiệu bộ, nơi cô biết Long đang phải chịu đựng những gì.

Giờ sinh hoạt dưới cờ trở thành một phiên tòa không chính thức. Thầy Hiệu trưởng đứng trên bục, gương mặt nghiêm nghị hơn bao giờ hết. Dù không chỉ đích danh, nhưng những lời giáo huấn về "đạo đức học sinh" và "lối sống lành mạnh" đều nhắm thẳng vào hàng ghế của lớp 12A1 và 12C.

Long ngồi đó, cúi gằm mặt. Cậu cảm thấy một bàn tay lạnh lẽo đặt lên vai mình. Là mẹ. Bà Kim Anh không biết từ lúc nào đã đứng phía sau hàng ghế học sinh. Bà không nói một lời, nhưng mùi nước hoa Chanel No.5 nồng nặc và sự im lặng của bà như một bản án tử hình đối với tâm hồn Long. Cậu muốn đứng dậy hét lên rằng "Tôi không phải Linh! Linh không làm gì sai cả!", nhưng cậu biết lời nói đó chỉ khiến mọi chuyện thêm điên rồ.

Sau buổi lễ, cả hai bị gọi lên văn phòng Đoàn. Căn phòng hẹp, nặc mùi giấy tờ cũ và tiếng quạt trần quay cọc cạch. Thầy giám thị nhìn hai người – một lớp trưởng ưu tú đang run rẩy và một đại ca ngang tàng đang đứng khoanh tay đầy thách thức.

"Hai em giải thích thế nào về bức ảnh này?" Thầy đập tay xuống bàn, nơi tấm hình chụp ở công viên đã được in ra rõ nét.

Linh (trong xác Long) tiến lên một bước. Cô nhìn thẳng vào mắt thầy giám thị, giọng nói trầm khàn của Long vang lên đầy dõng dạc: "Thưa thầy, bức ảnh đó là thật, nhưng nội dung mà người ta đồn đại là sai sự thật. Em và bạn Linh đang trao đổi về việc học tập. Bạn ấy đang giúp em lấy lại kiến thức căn bản để chuẩn bị cho kỳ thi đại học. Việc em mặc áo khoác cho bạn ấy chỉ là lịch sự tối thiểu của một người con trai khi trời trở lạnh. Chẳng lẽ quan tâm đến bạn học cũng là vi phạm đạo đức sao?"

Long (trong xác Linh) ngẩng đầu lên, nhìn Linh với sự kinh ngạc. Cậu không ngờ cô lại có thể bình tĩnh và sắc sảo đến vậy trong hình hài của cậu. Cậu cũng lấy lại can đảm, lên tiếng bằng giọng trong trẻo của Linh: "Thưa thầy, em nhận khuyết điểm vì đã không giữ khoảng cách đúng mực trong môi trường công cộng, gây ra hiểu lầm. Nhưng em khẳng định giữa em và bạn Long không có mối quan hệ yêu đương nào như lời đồn. Em đang nỗ lực giúp bạn ấy tiến bộ, và đó là trách nhiệm của một lớp trưởng."

Cả căn phòng im lặng. Sự phối hợp nhịp nhàng và thái độ cương quyết của hai người khiến thầy giám thị cũng phải ngần ngại. Nhưng ở cửa sổ văn phòng, những cái đầu tò mò vẫn không ngừng xì xào. Những lời thanh minh có vẻ logic, nhưng đám đông chỉ tin vào những gì họ muốn tin: một câu chuyện tình yêu đầy kịch tính giữa "công chúa" và "quái vật".

Khi bước ra khỏi văn phòng, họ gặp bà Kim Anh đang đứng đợi ở hành lang. Bà nhìn Linh (trong xác Long) một cách khinh khỉnh, rồi quay sang nắm chặt lấy tay Long (trong xác Linh).

"Về nhà. Mẹ sẽ nói chuyện với con sau."

Long nhìn theo Linh, ánh mắt đầy lo lắng. Cậu bị mẹ kéo đi, bước chân của Linh trở nên loạng choạng trên đôi giày búp bê. Linh đứng đó, nhìn theo bóng họ khuất dần sau dãy hành lang dài. Cô cảm thấy một sự bất lực trào dâng. Cô vừa mới giúp Long bảo vệ danh dự trước nhà trường, nhưng cô không thể bảo vệ cậu trước người mẹ của chính mình.

Buổi chiều hôm đó, trường học tràn ngập những bài đăng ẩn danh trên diễn đàn học sinh. Người ta bắt đầu đào bới lại quá khứ của Long, những trận đánh nhau, những lần bị kỷ luật, để chứng minh rằng Linh đã "tha hóa" như thế nào khi chơi với cậu. Có kẻ còn độc ác hơn khi ghép những hình ảnh Linh đang khóc trong các buổi lễ với hình ảnh Long đang cười nói bên đám bạn để tạo ra một câu chuyện về sự ép buộc.

Linh ngồi một mình trên khán đài sân bóng rổ đã vắng người. Cô nhìn xuống đôi bàn tay to lớn của Long, cảm thấy nó thật vô dụng khi không thể đấm tan những lời nhục mạ đang hướng về phía cô gái kia. Bất chợt, một tin nhắn đến từ số của Linh: "Đừng lo cho tôi. Tôi ổn. Bà ấy chỉ mắng thôi, không làm gì được tôi đâu. Cô hãy giữ vững tinh thần nhé. Đừng để đám đàn em coi thường. Chúng ta không sai, nhớ chứ?"

Linh áp điện thoại vào ngực, những giọt nước mắt thực sự bắt đầu rơi xuống từ đôi mắt của Long "Sắt". Cô nhận ra rằng, giữa cơn bão dư luận tàn khốc này, thứ duy nhất giữ cho họ không bị cuốn trôi chính là sự tin tưởng tuyệt đối dành cho nhau. Họ đang phải chịu đựng những nỗi đau không phải của mình, nhưng họ lại sẵn sàng hy sinh để bảo vệ cho đối phương.

Tối hôm đó, cả hai không gặp nhau dưới mái hiên khu tập thể. Long bị nhốt trong phòng, còn Linh ngồi lặng lẽ bên người bố đang lo lắng hỏi han. Nhưng trong thâm tâm họ, một sợi dây liên kết đã trở nên bền chặt hơn bao giờ hết. Họ hiểu rằng, đây mới chỉ là khởi đầu của những thử thách thực sự. Thế giới ngoài kia có thể tàn nhẫn, có thể đầy rẫy những định kiến, nhưng chỉ cần họ biết mình là ai và đang bảo vệ điều gì, thì cơn bão nào rồi cũng sẽ phải qua đi. Sự hoán đổi linh hồn giờ đây không còn là một tai nạn, mà là một phép thử để họ nhận ra giá trị của lòng trắc ẩn và sự dũng cảm trong mỗi con người. Họ đã cùng nhau bước vào tâm bão, và họ sẽ cùng nhau bước ra, với những tâm hồn không còn mang vết xước của sự cô độc.