MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLỚP TRƯỞNG ĐẦU GẤUChương 7: KHI NHỮNG MẶT NẠ RẠN NỨT

LỚP TRƯỞNG ĐẦU GẤU

Chương 7: KHI NHỮNG MẶT NẠ RẠN NỨT

1,671 từ · ~9 phút đọc

Sáng thứ Tư, bầu trời trường Phan Đình Phùng bị bao phủ bởi một bầu không khí đặc biệt căng thẳng: Ngày họp phụ huynh đầu năm. Đối với hầu hết học sinh, đây là "ngày phán xét", nhưng với Long và Linh, đây là một trận chiến sinh tử mà cả hai đều không có bản hướng dẫn sử dụng.

Tại căn biệt thự của Linh, Long đang đứng trước gương, mồ hôi vã ra như tắm dù máy lạnh đang chạy ở mức 20 độ C. Cậu đang phải đối mặt với thử thách lớn nhất từ trước đến nay: Giúp "mẹ" chọn đồ để đi họp phụ huynh. Bà giáo sư đứng đó, quý phái trong chiếc váy thiết kế tối màu, ánh mắt sắc như dao cau đang soi xét đứa con gái.

"Linh, con sao thế? Sao lại đưa cho mẹ chiếc khăn quàng cổ màu cam này? Con biết mẹ ghét sự lòe loẹt mà." Bà nói, giọng điệu bình thản nhưng chứa đựng sự thất vọng không hề nhẹ.

Long nuốt nước miếng, bàn tay nhỏ nhắn của Linh run run thu chiếc khăn lại. "Con... con thấy mẹ mặc màu này trông sẽ... ấm áp hơn."

Bà giáo sư dừng lại, quay hẳn người về phía con gái. Không gian bỗng chốc im lìm đến mức Long có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực mảnh mai của Linh. Bà tiến lại gần, đưa tay chạm vào trán cậu: "Ấm áp? Từ bao giờ con lại quan tâm đến những khái niệm trừu tượng như vậy thay vì sự chỉn chu? Hôm nay con lạ lắm, Linh ạ. Từ cách con buộc tóc đến cách con nói chuyện."

Long cố gắng giữ cho đôi mắt mình không dao động, thầm nhắc nhở bản thân về những dòng nhật ký đầy cô độc của Linh. Cậu bất ngờ nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của mẹ Linh, một hành động mà có lẽ Linh thật sẽ không bao giờ dám làm. "Mẹ, đôi khi con chỉ muốn mẹ trông giống một người mẹ đi họp cho con, chứ không phải một giáo sư đi dự hội thảo. Mẹ mặc màu xanh thẫm đi, nó rất hợp với mẹ."

Bà giáo sư khựng lại. Một thoáng ngỡ ngàng hiện lên trong đôi mắt sắc sảo, rồi bà im lặng quay đi, chọn chiếc khăn màu xanh thẫm như lời cậu nói. Long thở phào, nhưng cậu biết, rạn nứt trên chiếc mặt nạ hoàn hảo của Linh đang ngày một lớn hơn.

Ở phía bên kia thành phố, tại khu tập thể cũ, Linh đang phải chịu đựng một loại áp lực hoàn toàn khác. Bố của Long vừa trở về sau ca trực đêm, gương mặt ông hốc hác, đầy những vết hằn của sự nhọc nhằn. Ông ngồi đối diện với Linh (trong xác Long), tay cầm tờ thông báo họp phụ huynh, bàn tay thô ráp đầy dầu mỡ máy móc khẽ run.

"Long này," ông lên tiếng, giọng khàn đặc. "Bố... bố xin lỗi. Chiều nay bố phải tăng ca thêm, không thể đi họp cho con được. Con bảo thầy giáo... thông cảm cho bố."

Linh nhìn người đàn ông trước mặt. Trong ký ức của cô về Long, cậu là một gã đại ca ngang tàng, nhưng nhìn vào người cha này, cô hiểu tại sao Long lại luôn xù lông nhím với thế giới. Người cha này yêu cậu, nhưng tình yêu đó bị vùi lấp dưới gánh nặng của cơm áo. Linh bỗng cảm thấy một nỗi xót xa dâng trào. Cô tiến lại gần, đặt bàn tay to lớn của Long lên vai bố mình – một hành động mà theo cô biết, hai cha con họ chưa từng làm suốt nhiều năm qua.

"Bố không cần xin lỗi đâu. Con tự lo được mà. Bố cứ nghỉ ngơi đi."

Người cha ngước lên nhìn con trai mình, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ bỗng ánh lên một sự ngạc nhiên tột độ. "Con... con không giận bố à? Mọi khi con toàn quát lên rồi bỏ đi cơ mà?"

Linh khựng lại, nhận ra mình vừa "lỡ vai". Cô vội vàng thu tay về, cố gắng bắt chước giọng điệu cộc lốc của Long: "Thì... nay con mệt, không buồn cãi nhau thôi. Bố ngủ đi, cơm con để trong lồng bàn đấy."

Linh bước ra khỏi nhà, lòng nặng trĩu. Cô chợt nhận ra, việc đóng vai đại ca ở trường thì dễ, nhưng đóng vai một người con trong một gia đình đầy vết thương thì khó vô cùng. Cô bước đi trên hành lang khu tập thể, lòng thầm hỏi: Nếu chiều nay bố Long không đi họp, và mẹ Linh đến trường với sự nghiêm khắc đó, chuyện gì sẽ xảy ra?

Hai giờ chiều. Sân trường Phan Đình Phùng chật kín các loại xe hơi và xe máy. Phụ huynh nườm nượp đổ về các phòng học. Long (trong xác Linh) và Linh (trong xác Long) gặp nhau ở phía sau bồn hoa lối vào thư viện.

"Mẹ cô đến rồi. Bà ấy đang ở trong văn phòng giáo viên đấy." Long nói, gương mặt của Linh lúc này xanh mét vì lo lắng. "Tôi phải làm sao đây? Nếu bà ấy hỏi về bảng điểm thi thử toán, tôi sẽ lộ tẩy mất!"

Linh nhìn Long, cô thấy sự hoảng loạn thực sự trong mắt cậu. Cô đưa tay chỉnh lại cổ áo đồng phục cho "chính mình", hành động tự nhiên đến mức khiến cả hai cùng khựng lại. "Nghe này Long. Mẹ tôi không quan tâm đến quá trình, bà ấy chỉ quan tâm đến kết quả. Nếu bà ấy hỏi, cậu cứ nói là 'Con đang điều chỉnh phương pháp học'. Đừng nói nhiều, càng nói nhiều càng sai."

"Còn cô? Bố cô đâu?" Long hỏi, mắt nhìn quanh.

Linh cúi đầu, giọng trầm xuống: "Bố cậu phải đi làm ca. Không ai đi họp cho cậu cả."

Long im lặng. Cậu biết rõ cảm giác đó, cảm giác đứng một mình giữa sân trường nhìn phụ huynh của chúng bạn dìu dắt nhau vào lớp, còn mình thì bị bỏ lại với những tờ giấy trắng. Cậu thấy trong đôi mắt của Linh (đang ở trong thân xác cậu) một nỗi buồn sâu thẳm mà cậu vốn đã quá quen thuộc.

"Này," Long nói, giọng của Linh lúc này trở nên mạnh mẽ lạ thường. "Cô đừng có buồn. Đại ca Long 'Sắt' không bao giờ cần phụ huynh bảo lãnh. Cô cứ hiên ngang bước vào lớp đi. Nếu có ai hỏi, cô cứ bảo là... bố cậu đang đi cứu thế giới rồi!"

Linh bật cười, một nụ cười sảng khoái hiếm hoi trên gương mặt góc cạnh của Long. "Cảm ơn cậu, Long."

Giờ họp phụ huynh bắt đầu. Long ngồi ở dãy ghế chờ dành cho học sinh, tim đập thình thịch khi thấy mẹ Linh bước ra từ lớp học với gương mặt không mấy khả quan. Bà tiến thẳng về phía cậu, đôi giày cao gót gõ xuống nền gạch từng nhịp lạnh lẽo.

"Trần Mai Linh. Tại sao cô Nguyệt lại nói con dạo này 'tâm hồn treo ngược cành cây'? Và bài kiểm tra Văn đó... con viết cái gì về chim sơn ca và lồng vàng vậy?"

Long đứng dậy, đối diện với sự áp bức của bà giáo sư. Cậu không cúi đầu như cách Linh vẫn làm. Cậu nhìn thẳng vào mắt bà, đôi mắt của Linh lúc này lấp lánh một sự phản kháng đầy sức sống. "Mẹ, con không phải chim sơn ca. Con là một con người. Và bài văn đó là những gì con thực sự nghĩ. Mẹ có bao giờ hỏi con thực sự muốn gì không, hay mẹ chỉ muốn một cái bảng điểm đẹp để đi khoe với đồng nghiệp?"

Bà giáo sư lặng người. Đây là lần đầu tiên trong suốt 17 năm, "đứa con ngoan" của bà dám lên tiếng thách thức bà một cách trực diện như thế.

Ở một góc khác, Linh đang đứng giữa đám đàn em của Long. Thầy chủ nhiệm lớp 12C đang đọc tên những học sinh cá biệt, và tên Long đứng đầu danh sách. Không có phụ huynh nào đứng ra nhận lỗi cho cậu. Linh bước lên trước mặt thầy, giữa sự xì xào của đám đông.

"Thưa thầy, bố em bận đi làm để nuôi em ăn học. Em xin lỗi vì những lỗi lầm trước đây. Từ nay về sau, em – Nguyễn Hoàng Long – xin hứa sẽ không để thầy phải thất vọng vì vắng phụ huynh nữa. Em sẽ tự chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình."

Cả phòng họp im phăng phắc. Đám đàn em của Long nhìn "đại ca" với ánh mắt không thể tin nổi. Thầy chủ nhiệm tháo kính, nhìn gã học trò ngổ ngáo hôm nay bỗng trở nên chững chạc lạ thường.

Chiều hôm đó, khi ánh nắng vàng vọt tắt dần trên những mái tôn nhà kho cũ, hai linh hồn gặp lại nhau. Họ không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi cạnh nhau trên bậc thềm đá. Những chiếc mặt nạ họ từng mang – một người là lớp trưởng hoàn hảo, một người là đại ca bất cần – đã bắt đầu rạn nứt. Nhưng dưới lớp vỏ vỡ vụn đó, họ bắt đầu tìm thấy những mảnh ghép thật nhất của chính mình. Long nhận ra mình có thể dũng cảm bảo vệ người khác bằng lời nói, còn Linh nhận ra cô có thể mạnh mẽ đứng vững mà không cần sự bao bọc của hào quang điểm số. Những cảm xúc của người thật, những nỗi đau thật sự đã kéo họ lại gần nhau hơn bất kỳ phép thuật nào. Họ đã bắt đầu không còn là những kẻ mượn tạm hình hài, mà là những người bạn thực sự, đang cùng nhau viết lại kịch bản cho cuộc đời mình.