MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLuật Sư Độc Miệng Và Chủ Tịch Chiều VợChương 10

Luật Sư Độc Miệng Và Chủ Tịch Chiều Vợ

Chương 10

686 từ · ~4 phút đọc

Sau những căng thẳng tột độ tại văn phòng luật và trận mưa phùn bất chợt trên đường về nhà, cơ thể của Khương Vãn cuối cùng cũng biểu tình. Cơn sốt ập đến vào lúc nửa đêm khiến cô mê man, cổ họng đau rát đến mức không thể thốt nên lời. Cô cuộn mình trong chăn, cảm thấy căn hộ rộng lớn vốn dĩ sang trọng nay lại trở nên lạnh lẽo và cô độc đến lạ thường.

Sáng sớm hôm sau, tiếng chuông cửa vang lên dồn dập khiến Khương Vãn phải gắng gượng ngồi dậy. Vừa mở cửa, cô đã thấy Thẩm Phó Trình đứng đó với vẻ mặt không chút biểu cảm, tay cầm một xấp tài liệu dày cộm. Anh thản nhiên bước vào nhà như thể đây là căn hộ của chính mình, miệng buông lời mỉa mai rằng luật sư Khương đã quá hạn nộp báo cáo rà soát cho anh và anh đến đây để "đòi nợ" công việc. Thế nhưng, khi nhìn thấy gương mặt đỏ bừng vì sốt và đôi môi khô khốc của cô, tập tài liệu trên tay anh vô thức siết chặt lại.

Thẩm Phó Trình không đợi cô phản đối, anh vứt xấp giấy tờ sang một bên, đưa bàn tay mát lạnh áp lên trán cô rồi khẽ tặc lưỡi mắng cô là kẻ chỉ biết lo chuyện bao đồng mà không biết tự chăm sóc bản thân. Anh thô bạo nhưng đầy cẩn thận ấn cô ngồi xuống ghế sofa, còn mình thì xắn tay áo sơ mi, đi thẳng vào căn bếp vốn dĩ sạch bóng và lạnh lẽo của cô. Khương Vãn định đứng dậy đuổi anh về, nhưng cơn chóng mặt ập đến khiến cô đành bất lực nằm im nhìn bóng lưng cao lớn của anh bận rộn giữa những làn khói trắng.

Tiếng dao băm nhỏ thịt nạc và mùi hương dịu nhẹ của gạo mới bắt đầu lan tỏa khắp gian phòng. Một lúc sau, Thẩm Phó Trình bưng ra một bát cháo nóng hổi, trang trí bằng hành lá cắt nhỏ cực kỳ điêu luyện. Anh múc từng thìa, thổi nhẹ rồi đưa đến tận miệng cô, lạnh lùng nói rằng cô phải ăn hết để có sức mà làm việc trả nợ cho anh, nếu cô chết vì bệnh thì bản hợp đồng ba tháng kia ai sẽ là người thực hiện. Khương Vãn nhìn bát cháo, rồi nhìn gương mặt đang cố tỏ ra lạnh lùng nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự xót xa của anh, cô bỗng cảm thấy một dòng điện ấm áp chạy dọc sống lưng.

Cả ngày hôm đó, Thẩm Phó Trình không hề rời đi. Anh dùng máy tính làm việc ngay tại bàn trà cạnh sofa nơi cô nằm, thỉnh thoảng lại thay khăn chườm mát trên trán và bắt cô uống nước ấm. Khi đêm xuống, cơn sốt của Khương Vãn có dấu hiệu tăng cao, cô bắt đầu nói mớ những câu không rõ chữ. Thẩm Phó Trình đã thức trắng đêm, ngồi bên cạnh nắm chặt tay cô, kiên nhẫn lau mồ hôi và dỗ dành cô như cách anh đã từng làm khi cô gặp ác mộng vào những buổi trưa hè hồi nhỏ.

Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, sự sắc sảo của vị luật sư và sự lạnh lùng của ngài CEO đều biến mất. Chỉ còn lại hai người bạn thanh mai trúc mã đang nương tựa vào nhau giữa lòng thành phố xa hoa. Khương Vãn trong cơn mơ màng cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay anh, cô thầm nghĩ rằng nếu đây là một cách để "đòi nợ", thì cô tình nguyện để anh đòi nợ mình cả đời. Sáng hôm sau, khi ánh nắng len lỏi qua khe rèm, Khương Vãn tỉnh dậy thấy mình đã hạ sốt, và trên bàn ăn là một tờ giấy note viết bằng nét chữ quen thuộc: "Cháo ở trong nồi, thuốc ở trên bàn. Đừng tưởng bấy nhiêu là xóa được nợ, tôi vẫn sẽ tính lãi theo ngày."