Buổi đấu giá vẫn tiếp diễn trong tiếng vỗ tay tán thưởng, nhưng đối với Lục Hàn Thần, mọi âm thanh xung quanh đều đã biến thành một khoảng không tĩnh mịch. Trong tầm mắt anh lúc này chỉ còn lại bóng dáng người phụ nữ trên sân khấu, mỗi cử chỉ, mỗi cái nghiêng đầu của cô đều trùng khớp một cách tàn nhẫn với hình bóng đã ám ảnh anh suốt hơn một nghìn đêm dài. Khi Khương Ninh vừa bước xuống bục vinh danh để tiến về khu vực sảnh tiệc, Lục Hàn Thần không còn giữ được sự điềm tĩnh thường ngày. Anh gạt phăng ly rượu vang trên tay người phục vụ bên cạnh, sải những bước chân dồn dập, điên cuồng lao về phía cô.
Đám đông quan khách kinh ngạc dạt ra hai bên khi thấy vị bạo quân của Lục thị mất kiểm soát. Khương Ninh vừa cầm lấy một ly sâm panh thì một bàn tay mạnh mẽ, run rẩy đã chộp lấy cổ tay cô, kéo giật cô lại. Trước khi cô kịp lên tiếng, Lục Hàn Thần đã siết chặt lấy bờ vai cô, kéo cô vào lòng một cách thô bạo như sợ rằng chỉ cần buông tay, cô sẽ lại tan biến vào làn khói đen năm nào. Anh vùi mặt vào hõm cổ cô, mùi hương nước hoa nồng nàn, sang trọng khác hẳn mùi hoa nhài thanh khiết ngày xưa khiến anh khựng lại, nhưng nỗi nhớ nhung mãnh liệt đã át đi lý trí. Anh thầm thì tên cô trong hơi thở đứt quãng, giọng nói nghẹn ngào gọi Lâm Dao.
Khương Ninh bị ôm chặt đến mức nhíu mày đau đớn, nhưng biểu cảm trên gương mặt cô không hề có sự xúc động hay hoảng loạn. Cô đứng yên trong vài giây, sự lạnh lẽo tỏa ra từ cơ thể cô như muốn đóng băng cả không gian xung quanh. Ngay khi Lục Hàn Thần vừa nới lỏng vòng tay để nhìn rõ gương mặt cô, một tiếng chát vang lên khô khốc, xé toạc bầu không khí của buổi tiệc sang trọng. Khương Ninh dùng hết sức bình sinh tát mạnh vào mặt anh, khiến đầu anh nghiêng sang một bên, dấu tay đỏ ửng hiện rõ trên gương mặt vốn dĩ luôn ngạo nghễ đó.
Cả khán phòng rơi vào sự im lặng đến đáng sợ, mọi ánh mắt đổ dồn về phía hai người. Khương Ninh chậm rãi lấy một chiếc khăn lụa từ túi xách, thản nhiên lau bàn tay vừa chạm vào anh như thể vừa chạm phải thứ gì đó không sạch sẽ. Cô ngước mắt nhìn anh, đôi mắt hạnh nhân xinh đẹp giờ đây chỉ chứa đựng sự khinh bỉ và lạnh lùng cực hạn. Cô cất giọng, âm sắc trong trẻo nhưng bén nhọn như dao găm, hỏi anh có phải đã uống quá nhiều đến mức không còn phân biệt được đâu là người, đâu là ma. Cô lạnh lùng cảnh cáo rằng nếu Lục tổng còn có hành vi khiếm nhã như vậy với đối tác của tập đoàn quốc tế, cô sẽ không ngại để luật sư làm việc với anh ngay tại đây. Ánh mắt ấy không có lấy một tia ấm áp hay quen thuộc, chỉ có sự xa lạ khiến lòng người lạnh giá.