MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLục Tổng, Phu Nhân Mất Trí Nhớ Rồi!Chương 129

Lục Tổng, Phu Nhân Mất Trí Nhớ Rồi!

Chương 129

567 từ

“Đế anh dẫn em đi ăn gì đó nhé!”
“Không cần đầu. Lỡ như bị người khác bắt gặp thì thảm. Anh về trước đi, em bắt taxi là được rồi.” Lâm Huyền khéo léo từ chối. Cô không muốn Cố Thanh vì mình mà liên lụy, cánh nhà báo như hổ rình mồi có thể phát hiện ra bọn họ bất cứ lúc nào. Lá gan cô nhỏ, quả thật không dám.
CỐ Thanh cũng không miễn cưỡng cô. Anh chỉ gật đầu sau đó quay lưng rời đi.
Lâm Huyền theo sau anh rời khỏi rạp chiếu phim, suốt quãng đường không ngừng lải nhải khen ngợi trình độ diễn xuất của Cố Thanh. Khen đến nỗi chính chủ bên cạnh cũng phải bật cười.
Cố Thanh đem một ngón tay lên đặt ở miệng cô, ý bảo cô im lặng một chút. Lâm Huyền ngượng ngùng gãi gãi đầu.
“Em khen anh nhiều như vậy, anh sẽ ngại.” Cố Thanh cong môi cười, sau đó lên xe về trước.
Đế tránh việc mọi người chú ý, Lâm Huyền đã đề nghị anh đến lúc về sẽ chia ra làm hai ngả, cho dù có bị bắt gặp thì cũng có thể giải thích được.
Lâm Huyền lân la đi bộ trên vỉa hè, đi mãi mãi đi mãi cũng chẳng gặp được chiếc taxi nào.
Bổng, một chiếc Bentley dừng lại bên cạnh cô. Từ trên xe, một người đàn ông bước xuống.
“Trùng hợp thật đó.’1 Lâm Huyền cười nhạt, định bụng sẽ ngay lập tức rời đi nhưng cánh tay Lục Ngạn vẫn nhanh một bước giữ cô lại.
Lâm Huyền ngồi trong xe, ánh mắt điềm tĩnh nhìn ra bên ngoài. Người đàn ông bên cạnh chẳng thấy nói gì, bầu không khí cũng vì vậy mà có chút yên tĩnh.
“Đi đâu?” Lâm Huyền chậm rãi hỏi.
Lục Ngạn không đáp, tiếp tục chuyên chú lái xe. Không nhận được câu trả lời, Lâm Huyền cũng chẳng lên tiếng nữa. Đi đâu thì đi, dù sao Lục Ngạn sẽ không có khả năng làm gì có hại đến cô.
Xe đột ngột dừng lại trước một ngôi biệt thự vô cùng tráng lệ. Lâm Huyền nhìn ra bên ngoài, trong lúc nhất thời bị vẻ hào nhoáng trước mặt làm cho hoa mắt.
Lục Ngạn nhẹ nhàng kéo Lâm Huyền xuống xe.
“Đây là… nhà của anh?” Lâm Huyền ngước đầu nhìn Lục Ngạn, đưa ra câu hỏi mặc dù đã biết trước được kết quả.
“Sai rồi, là của chúng ta.” Lục Ngạn cười nhạt, sau đó sải bước đi vào trong.
Lâm Huyền theo sau anh, ngạc nhiên nhìn căn biệt thự trước mặt. Khu này là một trong những khu biệt thự đắt đỏ nhất thành phố A. Người bình thường cho dù cật lực đi làm, nhịn ăn nhịn uống suốt mười năm cũng chưa chắc đã mua được.
“Khoan đã, anh đưa em đến đây làm gì?” Nghĩ đến đây, bước chân của Lâm Huyền bỗng chốc khựng lại.
Lục Ngạn quay đầu, bàn tay ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô.
“Từ nay em ờ đây, biết chưa?”
Nhìn gương mặt đẹp trai đang ngày một tiến lại gần mình, Lâm Huyền bỗng hoảng sợ đẩy anh ra.
Lục Ngạn:”…” Còn chưa kịp hôn đã đẩy anh ra. Lâm Huyền, em được lắm!