MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủ[Lương Hy] Chấp Niệm: Tôi Muốn Cậu!Chương 22: Chương 22

[Lương Hy] Chấp Niệm: Tôi Muốn Cậu!

Chương 22: Chương 22

354 từ · ~2 phút đọc

Thuấn Hy ngơ ngác nhìn Tiêu Vũ Lương thật lâu sau cậu nói: "Sau này ngươi có thể cười thật nhiều lên được không?" "Hả? Vì sao vậy? Ta có thể biết lý do không?" "Vì khi ngươi cười lên trông rất đẹp, ta rất thích.

" "!.

.

Được.

" Sau khi đưa hắn về nhà cậu đã dọn dẹp qua phòng trước kia Chu Kiệt từng ở, vì trong nhà chỉ có hai phòng một phòng là của cậu còn một cái là của cha và mẹ cậu về sau họ mất thì người ở phòng đó chính là Chu Kiệt còn bây giờ Chu Kiệt đi rồi thì cái phòng này đương nhiên là để dành cho khách ở trọ là Tiêu Vũ Lương rồi.

"Vì sau này chúng ta sẽ cùng chung sống với nhau cho nên! ta muốn đổi cách xưng hô, có được không?" Thuấn Hy sau khi dọn dẹp xong định ra ngoài tìm thì thấy Tiêu Vũ Lương hắn đã đứng ngoài cửa từ bao giờ rồi nghe hắn nói vậy cậu có chút không kịp phản ứng nên đã đứng im ở đó nhìn hắn mà không nói gì đến khi thấy hắn thất vọng định rời đi thì cậu vội nói: "Vậy! vậy sau này ta sẽ gọi huynh là Lương ca nha, được chứ? Huynh cũng có thể gọi ta là Tiểu Hy nếu muốn.

" "Được vậy cứ gọi như thế đi, Tiểu Hy.

" Tiêu Vũ Lương nhìn cậu mỉm cười nói Hai người cứ như vậy mà sống chung với nhau, ban đầu cậu tưởng rằng mình cần một khoảng thời gian để thích ứng với chuyện này nhưng không ngờ đến là ngày hôm sau gặp lại Tiêu Vũ Lương bản thân cậu lại không hề có phản ứng bài xích nào cả khác hoàn toàn với lần sống chung với Chu sư phụ, còn nhớ lần đó cậu phải mất một năm rưỡi mới có thể sống hòa thuận được với y giờ nghĩ lại trong lòng cậu không hiểu sao lại tràn ngập sự tội lỗi.

.