MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMang Dục Tu PhậtChương 8

Mang Dục Tu Phật

Chương 8

863 từ · ~5 phút đọc

"Nàng hút trực tiếp như vậy chưa đủ nhanh, để ta dạy nàng." Pháp Vô nói với giọng khàn khàn trầm thấp.

Diệu Tín cũng quan sát đến khi nàng vừa hút huyết tinh, hắn tựa hồ nhíu hạ mi. Có lẽ trực tiếp hút tuy rằng sẽ nhanh nhưng lại làm hắn cảm thấy đau đớn. Lúc này Diệu Tín còn vì đối phương mà suy nghĩ, hơn nữa chính nàng còn săn sóc lộ ra vui mừng tươi cười.

"Huynh nói đi, muốn ta làm như thế nào."

"Nàng dùng một bàn tay đỡ nó, sau đó dùng đầu lưỡi liếm một vòng."

"Đúng vậy, cứ như vậy, chậm rãi l*ếm... Ừ, l*ếm tiếp đi."

Diệu Tín nghe được hắn phát ra tiếng rên, tựa hồ hắn rất thoải mái. Vì thế nàng càng ra sức liếm láp, hy vọng có thể nhanh chống làm hắn giảm bớt một chút thống khổ.

"Hai viên cầu phía dưới cũng muốn được l*ếm... Khi liếm, tay nàng động động một chút nhé. Làm hai cái một lúc sẽ càng mau giảm... Sau đó lại liếm một chút trên đỉnh. Lại hút một ngụm... Hừ... Sau đó đem toàn bộ nuốt vào đi, càng sâu càng tốt... Ưm, nhanh một chút."

"Làm theo như vậy, thực mau sẽ tốt thôi." Pháp vô thô suyễn khí nói xong một câu này lúc sau liền không hề nói gì nữa, chuyên tâm hưởng thụ khoái cảm từ cái miệng nhỏ nhắn nàng mang lại.

Mà Diệu Tín học xong cũng dựa theo phương pháp của hắn chỉ dạy mà tinh tế l*ếm láp, trong miệng không chỉ có nhanh chống phun ra nuốt vào côn thịt, tay phía dưới cũng không quên vỗ về chơi đùa hai viên cầu.

Chỉ hy vọng hắn có thể nhanh nhanh tốt lên, Diệu Tín phảng phất cảm thấy thân thể nàng cũng xuất hiện điểm khác thường, tựa hồ nàng cảm giác giữa hai chân có chút ngứa.

Nàng đương nhiên biết thân thể nàng cũng không có vật bị sưng to đó, chỉ cho rằng chính mình đang giúp hắn "chữa bệnh", nên tâm lý bị ảnh hưởng theo, mới làm cho chính nàng có cảm giác khác thường.

Lập tức nàng cũng không hề nghĩ nhiều. chỉ nghĩ chính mình nhẫn nhẫn, nhanh giúp hắn thư hoãn mới là tốt.

Cứ như vậy, ước chừng qua nửa canh giờ sau, phân thân thô dài trước mặt mới bắn ra một dòng chất lỏng tinh huyết, Diệu Tín cũng chưa kịp phun ra cư nhiên không cẩn thận lại nuốt hơn phân nửa, còn lại cũng là bắn hết lên trên mặt nàng.

Khi nuốt phải tinh huyết, Diệu Tín đã sợ tới mức mặt mũi trắng bệch, nàng sợ bệnh này cũng sẽ lây sang chính mình, lúc ấy chỉ một lòng nghĩ giúp hắn hút ra hết, lại chưa từng nghĩ nàng sẽ bị ảnh hưởng hay không.

Lúc này, nàng đột nhiên luống cuống lên, thật nhanh bắt lấy hông Pháp Vô lộ ra lo lắng của bản thân.

Pháp Vô còn đắm chìm ở khoái cảm lúc bắn tinh, cũng không có đúng lúc phát hiện ra lo lắng của Diệu Tín, nhìn đến trên mặt nàng còn chảy đồ của hắn, cảm giác thân thể lại nổi lên một trận nóng, vật dưới thân bất giác cứng lên.

Bất quá hắn nhìn trong mắt nàng có điểm sợ hãi cũng vẫn là đau lòng nàng mà dừng lại dục vọng của mình.

Hắn nâng Diệu Tín dậy, ôm nàng tới ngồi trên đùi. Lúc này Diệu Tín đã căn bản không có tâm tư đi suy xét hành động như vậy hợp lý hay không hợp lý, lòng chỉ nghĩ đến về sau nàng có bị bệnh hay không.

Pháp Vô thương tiếc lấy tay áo lau qua tinh dịch trên mặt nàng, sau đó nói cho nàng: "Không có việc gì, tinh huyết này không có độc cũng không có lây bệnh. Không chỉ không có độc, nếu là nàng thường thường hút. Thậm chí còn mang lại hữu ích cho thân thể nàng. Từ ban đầu, ta đã không có tiếp xúc với người nào, bởi vậy mỗi lần phát bệnh đều là chính mình tự dùng tay giải quyết, cũng chưa từng nghĩ đến để cho người khác hỗ trợ. Hôm nay là thật sự khó chịu, vừa lúc gặp nàng thuần thiện như thế, mới nhờ nàng giúp ta. Lúc trước y sư xem bệnh cho ta nói tinh huyết này đối với nữ tử là vật cực bổ, cho nên nàng không cần lo lắng."

Pháp Vô mặt không đổi sắc, tuông ra một đống nguyên do lí lẽ, hiện giờ hắn phải nói dối an ủi nàng thì mới có thể làm nàng yên tâm lại, hơn nữa hắn nói cũng không hoàn toàn sai, huyết tinh xác thật không độc hại và cũng không truyền nhiễm mà.

Diệu Tín nghe hắn nói đoạn trước còn nửa tin nửa ngờ, sau lại nghe hắn nói cái này là y sư nói cho hắn mới an lòng lại, rốt cuộc thì mỗi một y sư ở chùa đều là người có y thuật cao minh được mời về.