MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMảnh Ghép Tan VỡChương 1: Những Cơn Gió Cũ

Mảnh Ghép Tan Vỡ

Chương 1: Những Cơn Gió Cũ

408 từ · ~3 phút đọc

Cả căn nhà chìm trong sự tĩnh lặng, chỉ có tiếng đồng hồ tíc tắc đều đặn, từng giây một trôi qua như những nhát dao lạnh lùng. Lan nhìn ra cửa sổ, nơi những cơn gió nhẹ nhàng thổi qua những cành cây khô, lòng dâng lên một cảm giác trống rỗng không thể gọi tên. Mùa thu luôn khiến cô cảm thấy như mọi thứ trong cuộc sống dần mờ đi, không rõ ràng, nhưng lại tràn ngập những ký ức cũ.

Cô và Minh đã kết hôn được 18 năm. 18 năm dài đằng đẵng, cả hai đã từng tưởng rằng tình yêu của mình sẽ kéo dài mãi mãi. Nhưng rồi, mọi thứ dần phai nhạt, giống như những lá cây rơi rụng vào cuối mùa. Những ngày tháng trôi qua, Minh trở nên ít nói, những cuộc trò chuyện giữa họ cũng trở nên nhạt nhẽo. Lan không còn cảm nhận được sự ấm áp mà cô từng tìm thấy trong ánh mắt anh. Thay vào đó, là một sự xa cách khó nói thành lời.

Hôm nay, một lần nữa, họ lại ngồi đối diện nhau trong căn bếp yên ắng, nhưng ánh mắt không còn cái nhìn quen thuộc. Minh đặt chiếc cốc xuống bàn, lặng lẽ nhìn cô, rồi buông ra câu nói mà cô biết sẽ đến từ lâu: "Có lẽ, chúng ta nên dừng lại."

Lan ngừng cử động, trong lòng như có một đợt sóng cuộn lên, nhưng cô không khóc. Mọi thứ đã quá rõ ràng. Hôn nhân này, tình yêu này, đã không còn đủ sức mạnh để giữ họ lại bên nhau. Dường như, mọi thứ đã kết thúc từ lâu, chỉ là họ vẫn chưa dám đối diện với sự thật.

"Em nghĩ sao?" Minh hỏi, giọng anh có chút khô khốc, như một người đã mệt mỏi với việc kéo dài điều gì đó không còn ý nghĩa.

Lan không trả lời ngay. Cô nhìn xuống chiếc nhẫn cưới, chiếc nhẫn mà 18 năm qua vẫn luôn nằm trên tay mình. Mọi ký ức về những lần hạnh phúc, những lời hứa, giờ đây dường như trở thành một bóng ma, không thể chạm vào được.

Một khoảng im lặng kéo dài giữa hai người. Cuối cùng, Lan đứng dậy, nhìn Minh một lần cuối cùng, rồi quay người bước ra khỏi phòng. Cánh cửa đóng lại sau lưng cô, như một đoạn kết không thể tránh khỏi.