MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẢNH VỠ CỦA CHIÊM BAOChương 1: Mùi của sự đổ vỡ

MẢNH VỠ CỦA CHIÊM BAO

Chương 1: Mùi của sự đổ vỡ

1,221 từ · ~7 phút đọc

Căn phòng 402 nằm sâu trong một hành lang chung cư cũ, nơi ánh sáng dường như luôn mệt mỏi trước khi kịp chạm đến sàn nhà. Bên trong, Thiên An nằm bất động trên chiếc nệm lò xo đã rách một góc, lớp vải bọc sờn cũ lộ ra mớ bông vàng ố. Mùi vị đầu tiên xộc vào khứu giác của bất kỳ ai bước chân vào đây không phải mùi bụi, mà là mùi của sự ngưng đọng. Nó là hỗn hợp của hơi ẩm bốc lên từ những bức tường bong tróc, mùi mì tôm đóng hộp để qua đêm, và một thứ mùi kim loại mằn mặn của sự bế tắc – thứ mùi mà người ta chỉ ngửi thấy khi niềm hy vọng đã cạn kiệt.

An đưa tay lên quờ quạng trên sàn nhà, những ngón tay gầy guộc chạm phải lớp giấy nhám thô của đống hóa đơn nợ nần nằm rải rác. Tiếng sột soạt của giấy tờ khô khốc vang lên trong bóng tối tĩnh mịch, nghe như tiếng móng tay của một loài thú nhỏ đang cào cấu vào lồng sắt. Những con số in mực đen lạnh lẽo: tiền điện tháng trước, tiền thuê nhà kỳ này, những con số lãi suất nhảy múa như muốn bóp nghẹt cổ họng anh mỗi khi anh nhắm mắt lại.

Anh không muốn mở mắt. Bởi vì ngay khi đôi mi nặng trĩu ấy hé mở, thực tại sẽ ập vào như một cơn lũ đục ngầu.

Ánh sáng yếu ớt lọt qua khe hở duy nhất của tấm rèm cửa màu xám tro dày đặc bụi bẩn. Nó không mang theo hơi ấm của mặt trời, mà chỉ là một vệt sáng yếu ớt, chiếu rọi những hạt bụi đang nhảy múa vô định trong không trung. Thiên An nhìn trân trân vào vệt sáng đó. Anh có thể cảm nhận được cái lạnh len lỏi từ lớp gạch men dưới lưng, một cái lạnh buốt nhức xuyên qua lớp áo phông mỏng manh, thấm vào tận tủy xương.

Tủ đầu giường là một mớ hỗn độn của những vỏ vỉ thuốc an thần trống rỗng và một ly nước đã đóng một lớp màng bụi mỏng trên bề mặt. An nuốt khan, cổ họng anh đắng ngắt, khô khốc như một sa mạc vừa trải qua trận bão cát. Mỗi lần hít thở, anh lại thấy lồng ngực mình nặng trĩu, như thể có một tảng đá vô hình đang đè nặng lên tim, làm nhịp đập của nó trở nên lạc lõng và mệt nhoài.

"An ơi..."

Tiếng gọi của bà Nhàn từ phía sau cánh cửa gỗ cũ kỹ vọng vào. Tiếng gọi ấy nhẹ lắm, khẽ khàng như sợ rằng nếu to hơn một chút sẽ làm vỡ tan cái không gian mong manh này. Nhưng đối với An, âm thanh đó chẳng khác nào một tiếng sấm rền giữa trời quang. Nó nhắc nhở anh rằng anh vẫn đang tồn tại, vẫn đang là một gánh nặng hiện hữu trong ngôi nhà này.

Anh nghe thấy tiếng bước chân mẹ đi lại ngoài phòng khách, tiếng bát đũa va vào nhau lạch cạch – những âm thanh của một cuộc đời bình thường mà anh đã đánh mất chìa khóa để bước vào từ lâu. Ngón tay anh siết chặt lấy mép chăn sờn, cảm nhận rõ từng thớ vải thô ráp đâm vào da thịt. Sự xúc giác đó chân thật đến mức tàn nhẫn. Nó bắt anh phải thừa nhận rằng căn phòng 15 mét vuông này là tất cả những gì anh còn lại.

Bất chợt, một cơn gió lạc lõng từ đâu đó thổi qua khe cửa, mang theo chút không khí oi nồng của phố thị ban trưa. Nhưng lạ thay, trong cái mùi khói bụi ấy, An dường như thoáng ngửi thấy một mùi hương khác. Một mùi hương thanh khiết, dịu mát như mùi cỏ nhung sau mưa, xen lẫn chút vị ngọt thanh của một loài hoa không tên.

Mùi hương đó len lỏi vào cánh mũi, làm dịu đi cái vị đắng chát trong cổ họng anh. An hít một hơi thật sâu, cố gắng đuổi theo cái ảo giác mong manh ấy. Trong khoảnh khắc, tiếng động cơ xe máy ồn ào ngoài đường xa bỗng nhạt nhòa đi, nhường chỗ cho một tiếng rì rào rất khẽ, giống như tiếng gió thổi qua một rừng lá kim bạc tỷ.

Anh nhắm mắt lại một lần nữa, mặc kệ đống hóa đơn đang cứa vào da tay. Một sự rung động kỳ lạ chạy dọc sống lưng, không phải cái lạnh của sàn gạch, mà là cảm giác tê rần như khi người ta bước chân xuống một làn nước mát rượi giữa mùa hè.

Trong bóng tối sau nhãn cầu, những đốm sáng màu xanh lơ bắt đầu hiện ra, nhảy múa và kết lại thành những hình thù huyền ảo. Vệt nắng xám xịt xuyên qua khe rèm lúc nãy giờ đây trong tâm tưởng của An bỗng chuyển mình, kéo dài ra và tỏa sáng lấp lánh như một dải lụa bạc dẫn lối vào một vùng đất chưa bao giờ có dấu chân người.

Cái trần nhà bong tróc phía trên dường như đang tan chảy, nhường chỗ cho một vòm trời cao rộng với những vì sao ban ngày lấp lánh. An cảm thấy cơ thể mình không còn nặng nề như chì nữa. Sự nặng nề của nợ nần, của tội lỗi, của thất vọng dường như đang rơi rụng dần theo từng nhịp thở hổn hển.

Anh thấy mình đang đứng ở mép vực của sự thức tỉnh, nhưng đôi chân lại muốn bước ngược về phía bóng tối – nơi mùi hương của cỏ nhung đang nồng nàn hơn bao giờ hết, nơi mà cái mùi của sự đổ vỡ trong căn phòng này không thể nào chạm tới được.

Một hơi lạnh buốt đột ngột thổi qua mặt, nhưng không làm anh rùng mình. Ngược lại, nó mang đến một sự giải thoát kỳ lạ. Dưới chân anh, sàn gạch men cứng nhắc dường như đang mềm đi, hóa thành một thảm rêu ẩm ướt và êm ái đến sững sờ.

An đưa bàn tay run rẩy ra phía trước, không phải để quờ quạng hóa đơn, mà như để chạm vào một thứ ánh sáng rực rỡ đang mời gọi ngay phía sau bức màn của thực tại. Chỉ cần một bước nữa thôi. Chỉ cần anh lịm đi sâu hơn một chút nữa...

Bên ngoài, tiếng mẹ anh lại vang lên, lần này kèm theo tiếng gõ cửa "cộc... cộc..." đều đặn. Nhưng âm thanh đó giờ đây nghe xa xăm lắm, giống như tiếng gõ của một người thợ mộc ở một hành tinh khác. An không còn nghe thấy tiếng mẹ, anh chỉ nghe thấy tiếng lá bạc xào xạc, và một giọng nói trầm đục như khói thì thầm bên tai:

"Đến đây... nơi này không có nỗi đau."

Khi viên thuốc an thần cuối cùng tan ra trong huyết quản, thế giới xám xịt của căn phòng 402 bắt đầu nứt vỡ thành nghìn mảnh. Và giữa những mảnh vỡ đó, một màu xanh dịu dàng chưa từng thấy bắt đầu rỉ ra, tràn ngập lấy tâm hồn anh.