6
Hôm ấy sau khi bị khiêng đi, Thẩm Tùng Dật bị hạ lệnh đóng cửa suy nghĩ lỗi lầm.
Không chỉ hắn, toàn bộ nhà họ Thẩm cũng bị vạ lây.
Tiêu Bắc Thần ra tay xưa nay chưa từng lưu lại đường lui.
Cửa hàng, ruộng đất, trạch viện của nhà họ Thẩm bị niêm phong hơn nửa chỉ sau một đêm.
Thẩm phủ từng phồn hoa náo nhiệt, giờ tiêu điều vắng lặng như hoang mộ.
Những ngày an nhàn của Lâm Nhược Tuyết cũng chấm dứt hoàn toàn.
Thẩm Tùng Dật, sau khi thất thế, đem toàn bộ oán hận đổ hết lên người nàng ta, ngày ngày đánh mắng, coi như chỗ phát tiết.
Ta nghe Xuân Đào kể, Lâm Nhược Tuyết bị hành hạ đến nỗi hình người chẳng ra hình người, tóc tai rối bời, mình đầy vết bầm tím.
Nàng ta bắt đầu chạy rông trên phố, điên cuồng mắng chửi bất kể ai đi ngang.
“Vương phi, người không biết đâu!” Xuân Đào kể say sưa, “Lâm Nhược Tuyết đầu bù tóc rối lao ra giữa phố, chỉ tay vào người ta mà rống lên: ‘Tất cả là do các ngươi hại ta! Là các ngươi!’”
Ta đặt chén trà xuống, trong lòng lại bình thản lạ thường.
Kiếp trước, khi nàng ta giẫm lên máu thịt của ta để tiến lên, liệu có từng nghĩ đến ngày hôm nay?
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó quan sai đến, nói nàng ta quấy nhiễu trị an, liền phạt trượng hai mươi ngay giữa phố!”
Xuân Đào vỗ tay cười hả hê, “Đánh xong thì bị giải về quê cũ, không được phép đặt chân vào kinh thành nữa!”
Lâm Nhược Tuyết, hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của ta.
Thẩm Tùng Dật thấy khổ nhục kế vô dụng, nghe nói bệnh mắt của ta sắp khỏi, lại còn được Tiêu Bắc Thần sủng ái tận tâm, tia hy vọng cuối cùng cũng tiêu tan.
Ganh ghét và tuyệt vọng khiến hắn phát điên.
Hắn bắt đầu bán tháo những món gia bảo cuối cùng trong nhà, âm thầm cấu kết với những tông thất thất thế có hiềm khích với Tiêu Bắc Thần, thậm chí còn móc nối được với dư đảng tiền triều.
Những điều này là do chính Tiêu Bắc Thần nói cho ta biết.
“Hắn muốn lấy mạng nàng.” Giọng Tiêu Bắc Thần lạnh như băng.
Toàn thân ta lạnh toát: “Ý người là sao?”
“Thẩm Tùng Dật rải lời đồn, nói ta mưu phản. Kế hoạch của bọn chúng là nhân dịp hoàng gia thu săn tạo ra hỗn loạn, một nhóm ám sát ta, một nhóm bắt cóc nàng.”
Bàn tay hắn nhẹ vuốt lên má ta: “Dù thành hay bại, hắn cũng muốn có được nàng, cho dù chỉ là xác chết.”
Máu trong người ta như đông cứng.
Thẩm Tùng Dật, ngươi sao có thể độc ác đến vậy?
“Đừng sợ.” Tiêu Bắc Thần kéo ta vào lòng, vòng tay rắn chắc vững vàng.
Nghe tiếng tim đập mạnh mẽ trong lồng ngực hắn, nỗi sợ trong lòng ta dần dần dịu xuống.
“Người muốn ta làm gì?”
Tiêu Bắc Thần cúi đầu nhìn ta, trong mắt thoáng hiện vẻ tán thưởng: “Thông minh.”
“Ta đã xin chỉ hoàng huynh, sẽ đưa nàng theo cùng dự thu săn.”
Ta hiểu rồi.
Lấy độc trị độc.
“Người không sợ chúng làm ta bị thương?”
Ánh mắt Tiêu Bắc Thần tối lại, hiểm độc như vực sâu: “Trong địa bàn của ta, kẻ nào dám động đến nàng một chút, ta tru di cửu tộc hắn.”
Ngày thu săn mau chóng đến.
Ta thay y phục đi săn, cưỡi ngựa theo sau Tiêu Bắc Thần.
Nắng thu rực rỡ, gió heo may lướt nhẹ, tưởng như là một ngày săn bắn hoàn hảo.
Nhưng ta biết, hiểm họa đang âm thầm rình rập.
Khi hoàng thượng và bá quan đang săn bắn giữa rừng, bất ngờ có mấy tên thích khách bịt mặt lao ra từ rừng cây.
“Bảo vệ thánh thượng!” Thống lĩnh cấm quân quát lớn.
Hỗn loạn lập tức bùng lên.
Một nhóm thích khách lao về phía Tiêu Bắc Thần, một nhóm khác hung hãn xông tới khu lều nghỉ của ta.
Tim ta đập như trống trận, nhưng vẫn cố giữ vững bình tĩnh.
Dao găm Tiêu Bắc Thần tặng ta vẫn giấu trong tay áo, ta phải sống.
Trong trướng mờ tối, ta lợi dụng địa hình phức tạp để né tránh thích khách.
“Tô Ôn Nhiên! Ngươi chạy không thoát đâu!”
Tiếng nói quen thuộc vang lên phía sau.
Ta lập tức quay đầu, thấy một kẻ bịt mặt đang lao tới.
Là Thẩm Tùng Dật!
Ánh mắt hắn đầy độc ác điên cuồng, như muốn xé xác ta ra.
“Ngươi đã hủy hết mọi thứ của ta! Giờ, ta sẽ hủy diệt ngươi!”
Hắn gầm lên, vươn tay định tóm lấy ta.
Ta không chút do dự rút dao găm, đâm mạnh vào lòng bàn tay hắn.
“Á—!” Thẩm Tùng Dật hét thảm, khăn bịt mặt rơi xuống, để lộ khuôn mặt vặn vẹo dữ tợn.
Đây còn là Thẩm Tùng Dật nho nhã ngày trước sao?
Kẻ trước mặt ta, rõ ràng là một kẻ điên!
“Ầm!”
Tiêu Bắc Thần như một cơn gió lốc xông tới, tung một cước đá bay Thẩm Tùng Dật.
Vệ binh vương phủ và cấm quân mai phục bốn phía lập tức tràn vào, trong nháy mắt khống chế toàn bộ thích khách.
Thẩm Tùng Dật bị đè dưới đất, vẫn không cam tâm rống lên:
“Tô Ôn Nhiên! Ngươi tưởng ngươi thắng rồi sao? Không có ta, ngươi mãi mãi không hạnh phúc được! Mãi mãi!”
Ta từ trên cao nhìn xuống hắn, lòng lặng như nước.
“Thẩm Tùng Dật, ngươi sai rồi.” Giọng ta nhẹ như gió, “Ta hiện tại, đã rất hạnh phúc rồi.”
Hắn trợn trừng mắt, không thể tin nổi.
“Mà ngươi, không còn xứng xuất hiện trước mặt ta thêm một lần nào nữa.”
7
Tiêu Bắc Thần đưa cho ta một tấm đặc lệnh bài, hỏi khẽ: “Muốn gặp hắn không?”
Ta siết chặt lệnh bài, lòng bàn tay đẫm mồ hôi: “Muốn.”
Tận sâu trong thiên lao, ẩm thấp lạnh lẽo.
Ngục tốt mở cánh cửa sắt nặng nề, Thẩm Tùng Dật cuộn mình nơi góc tường, tóc tai bù xù, y phục rách nát.
Nghe tiếng bước chân, hắn ngẩng đầu, trong mắt lóe lên tia hy vọng.
“Ôn Nhiên! Nàng tới cứu ta rồi sao?” Hắn nhào đến trước song sắt, hai tay nắm chặt lấy lan can.
Ta lạnh lùng đứng yên bất động.
“Vì sao?” Thẩm Tùng Dật vặn vẹo nét mặt, “Chúng ta là thanh mai trúc mã, từng thề non hẹn biển cơ mà!”
“Thanh mai trúc mã?” Ta cười khẩy, rút từ tay áo ra một miếng ngọc bội xanh biếc.
Mắt hắn lập tức sáng lên.
“Nàng còn giữ! Ôn Nhiên, ta biết ngay trong lòng nàng vẫn còn ta mà!”
Ta nhẹ nhàng vuốt ve ngọc bội, rồi bất chợt siết chặt trong tay.
“Ngươi còn nhớ miếng ngọc này không? Năm ta mười hai tuổi, chính ngươi đã tặng.”
“Đương nhiên nhớ! Đó là lời hứa của ta với nàng!”
“Lời hứa?” Ta bỗng bật cười, “Đúng vậy, ngươi đã hứa rất nhiều.”
Ta tiến lên một bước, giọng trở nên lạnh buốt:
“Ngươi hứa sẽ cưới ta, thế nhưng lúc cùng Lâm Nhược Tuyết cấu kết mưu đồ thì ngươi quên rồi sao? Ngươi hứa sẽ chăm sóc ta cả đời, thế lúc ta phát bệnh về mắt, ngươi ở đâu?”
Sắc mặt Thẩm Tùng Dật lập tức biến đổi: “Ôn Nhiên, nàng đang nói gì vậy?”
“Ta đang nói đến kiếp trước.”
“Kiếp… kiếp trước?”
“Ngọn lửa năm đó, ngươi còn nhớ không?”
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, “Ngươi và Lâm Nhược Tuyết dàn dựng hãm hại ta, lừa gạt lòng tin phụ mẫu ta, chiếm đoạt toàn bộ gia sản Tô gia. Cuối cùng, lúc mắt ta tái phát, không thể hành động, các ngươi lợi dụng ta phóng hỏa, thiêu chết cả nhà ta.”
Thẩm Tùng Dật lùi lại hai bước, mặt mày trắng bệch.
“Nàng… nàng nói bậy!”
“Nói bậy sao?”
Ta bật cười lạnh lẽo, “Đêm ấy, trong chén trà an thần ngươi đưa ta, đã bỏ thứ gì vào? Toàn thân ta vô lực, đến bước ra khỏi cửa cũng không làm được!”
Ánh mắt hắn dao động, “Không thể nào… Làm sao nàng biết được…”
Cơn giận trong lòng ta rốt cuộc không thể kìm nén:
“Thẩm Tùng Dật, ta chết không nhắm mắt, oán khí không tan, mới có thể trọng sinh quay lại! Kiếp này, ta muốn ngươi nợ máu phải trả bằng máu!”
Hắn lắc đầu, hoảng loạn đến tột cùng: “Không… Không thể nào…”
“Ngươi có biết không?” Ta gào lên, “Khi ta bị thiêu chết, trong bụng còn đang mang cốt nhục của ngươi!”
“Ngươi đã chính tay thiêu chết đứa con của mình!”
Thẩm Tùng Dật như bị sét đánh, quỵ xuống nền đất.
“Con… con ta?”
“Phải! Là huyết mạch của ngươi!” Ta gào lên, nước mắt trào ra như suối, “Ngươi còn gì để nói?”
Hắn điên cuồng đấm đất, gào khóc thảm thiết.
“Không! Ôn Nhiên! Ta không biết! Ta thật sự không biết!”
Nhìn hắn sụp đổ như thế, trong lòng ta có chút khoái ý — nhưng chưa đủ.
“Ngươi tưởng ta chỉ biết một mình Lâm Nhược Tuyết là đồng lõa sao?”
Ta nhếch môi lạnh lẽo, “Đám bằng hữu của ngươi vì muốn chia chác, đã rêu rao khắp nơi những điều nhục nhã về ta! Còn cả vị cô cô của ngươi, âm thầm giúp Lâm Nhược Tuyết toan tính từng bước!”
Mắt Thẩm Tùng Dật trừng to.
“Ngươi… sao ngươi biết được…”
“Bọn chúng đều tham gia mưu phản lần này, đúng không?” Ta ép sát từng bước, “Báo ứng đã tới rồi.”
Thẩm Tùng Dật mặt xám như tro, đổ sụp xuống đất.
Ta ném mạnh ngọc bội xuống trước mặt hắn.
“Miếng ngọc này, coi như vật chôn cùng ngươi. Trên đường xuống Hoàng Tuyền, phụ mẫu ta sẽ đợi ngươi đền tội!”
Khi ta quay người rời đi, phía sau vang lên tiếng gào khóc tuyệt vọng của hắn.
Bước ra khỏi thiên lao, ánh nắng rực rỡ chói mắt.
Ta hít sâu một hơi, những căm hận bao năm qua cuối cùng cũng đã được trút bỏ.
Tiêu Bắc Thần bước tới, lặng lẽ khoác áo choàng lên vai ta.
“Cảm giác thế nào?” Hắn hỏi khẽ.
“Thỏa mãn.” Ta mỉm cười, nhưng nước mắt lại không kìm được tuôn rơi.
Ba ngày sau, Thẩm Tùng Dật bị áp giải đến pháp trường, chém đầu tại chỗ.
Ta đứng nơi cao, nhìn đầu hắn rơi xuống, máu bắn ba trượng, trong lòng không bi, không hỉ, chỉ có một chữ — giải thoát.
Mối thù kiếp trước, đời này đã rửa sạch.
8
Một tháng sau, Thái y viện truyền đến tin mừng.
Bệnh về mắt của ta đã hoàn toàn khỏi hẳn.
Khi lớp thuốc che mắt được tháo ra, thế giới trước mắt ta trở nên sáng rõ rực rỡ.
Ta nhìn thấy ánh mắt hân hoan của Tiêu Bắc Thần, thấy Xuân Đào xúc động đến rơi lệ, thấy ánh xuân tươi đẹp ngoài cửa sổ.
“Vương phi, mắt người còn sáng hơn trước kia nữa!” Xuân Đào vừa khóc vừa cười.
Ta bước đến trước gương đồng, người trong gương mắt trong như nước mùa thu, không còn chút u ám nào.
Một kiếp trọng sinh, rốt cuộc đã viên mãn.
Tiêu Bắc Thần bước lại gần, nhẹ vuốt má ta: “Từ nay về sau, sẽ không còn điều gì có thể che lấp đôi mắt này.”
Tim ta dâng trào một dòng ấm áp, nhưng đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên bước chân dồn dập.
“Vương gia! Biên cương khẩn cấp truyền báo!”
Sắc mặt Tiêu Bắc Thần lập tức trở nên nghiêm trọng, nhận lấy quân báo đọc nhanh.
Ta thấy mày hắn nhíu chặt, trong lòng dấy lên một điềm xấu.
“Chuyện gì vậy?”
“Biên ải phía Bắc biến động, quân địch ồ ạt xâm nhập.” Hắn đưa quân báo cho ta, “Triều đình lệnh cho ta lập tức suất quân ra trận.”
Tim ta nặng trĩu.
Trong ký ức kiếp trước, trận chiến này kéo dài suốt ba năm, Tiêu Bắc Thần suýt bỏ mạng nơi sa trường.
“Khi nào khởi hành?”
“Bình minh ngày mai.”
Chỉ sau một đêm, toàn vương phủ đã bận rộn chuẩn bị như rối tơ vò.
Ta ngồi trong thư phòng, nhìn Tiêu Bắc Thần bận rộn xử lý quân vụ, lòng đầy trăm mối ngổn ngang.
Hắn cảm nhận được sự im lặng của ta, buông tấu chương trong tay xuống: “Nàng lo lắng?”
“Ừ.” Ta không giấu diếm.
Tiêu Bắc Thần tiến đến, lấy từ trong lòng ra đại ấn của phủ Nhiếp chính, trịnh trọng đặt trước mặt ta: “Thứ này, giao cho nàng.”
Ta sửng sốt — đại ấn của Nhiếp chính vương phủ, tương đương với nửa quyền lực của triều đình.
“Ta rời kinh, tất sẽ có kẻ manh động. Chỉ có nàng giữ ấn, ta mới yên lòng.”
Ta đón lấy ấn tín, nặng trĩu như niềm tin hắn trao gửi.
“Ta hiểu rồi.”
Đêm trước ngày lên đường, Tiêu Bắc Thần nắm tay ta: “Nếu có biến, nàng cứ tùy cơ ứng biến, không cần xin phép.”
“Thiếp đợi chàng trở về.”
Hắn khẽ hôn lên khóe môi ta: “Chờ ta.”
Ba ngày sau khi Tiêu Bắc Thần rời phủ, triều đình liền dậy sóng.
Khách của Lưu đại nhân – cựu Cấp sự trung – tới phủ thăm dò, lời lẽ quanh co bóng gió.
Ta ngồi ngay ngắn trong chính sảnh, nghe hắn nói, lòng chỉ muốn cười lạnh.
“Ý Lưu đại nhân là muốn tái phân chia thế lực triều đình?”
Khách kia sắc mặt biến đổi: “Vương phi hiểu lầm rồi, Lưu đại nhân chỉ là…”
“Về bẩm với Lưu đại nhân.”
Ta đặt chén trà xuống, giọng băng giá: “Vương gia vắng mặt, ta chính là chủ nhân vương phủ này. Ai dám có tà tâm, ta sẽ để hắn hối hận không kịp.”
Khách kia mặt mũi xám xịt rút lui.
Ngày hôm sau, Lưu đại nhân bị vạch tội tham ô quân lương.
Đó chỉ là khởi đầu.
Nửa tháng kế tiếp, Thị lang bộ Hộ âm mưu chiếm dụng ngân khố bị ta trình tấu vào ngục.
Thượng thư bộ Công mưu toan giở trò trong quân nhu cũng bị ta bắt quả tang tại trận.
Kinh thành nhanh chóng lan truyền danh tiếng: Vương phi phủ Nhiếp chính, thủ đoạn tàn nhẫn, chẳng kém gì Vương gia.
Ta ngồi trong thư phòng, cầm bức thư tay của Tiêu Bắc Thần, môi mỉm cười.
“Ôn Nhiên, tiền tuyến bình an, chớ lo. Việc kinh thành xử lý ổn thỏa, lòng ta yên.”
Chỉ vài câu vắn tắt, lại khiến lòng ta ấm áp khôn cùng.
Xuân Đào bưng tổ yến bước vào: “Vương phi, người gầy đi rồi.”
Ta chạm nhẹ lên má mình, quả thật hao đi không ít.
Vì giữ vững triều cục, mấy ngày qua ta gần như không nghỉ ngơi.
“Không sao.”
Vừa nói xong, lại có gia thư gấp đưa tới, ta vội mở ra, sắc mặt lập tức biến đổi.
“Biên cương khẩn cấp, quân địch vây thành, lương thảo cạn kiệt.”
Tim ta siết lại, lập tức đứng dậy: “Chuẩn bị xe, ta muốn tiến cung.”
Trong hoàng cung, sau khi nghe ta hồi tấu, hoàng đế giận dữ: “Một lũ vô dụng! Quân nhu mà cũng không lo nổi!”
“Bệ hạ, hiện tại quan trọng nhất là huy động lương thảo.”
Ta quỳ giữa điện: “Thần thiếp nguyện dâng toàn bộ ngân khố của vương phủ, giải nguy trước mắt.”
Hoàng đế nhìn ta, ánh mắt thoáng hiện vẻ khen ngợi: “Có vương phi như ngươi, Bắc Thần thật có phúc.”
Ba ngày sau, đoàn xe lương thảo xuất phát.
Ta đứng ở cửa thành, nhìn đoàn xe cuồn cuộn rời đi, trong lòng thầm nhủ: Tiêu Bắc Thần, chàng nhất định phải bình an trở về.
Lại qua một tháng, tin thắng trận truyền đến — Tiêu Bắc Thần đại phá quân địch, thu hồi đất bị chiếm.
Ta ngồi nơi chính sảnh vương phủ, nghe binh sĩ thuật lại chiến sự, trong mắt dâng đầy kiêu hãnh.
Đó là phu quân ta, vương gia của ta.
“Vương phi, vương gia nói, nửa tháng nữa sẽ khải hoàn hồi kinh.”
Ta khẽ gật đầu, hòn đá trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống.
Đêm đã khuya, ta một mình ngồi ngắm trăng nơi sân viện.
Xuân Đào bước đến, khẽ nhắc: “Vương phi, nên nghỉ ngơi rồi ạ.”
“Để ta ngồi thêm chút nữa.”
Ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng, lòng ta dâng đầy dịu dàng.
Tiêu Bắc Thần, ta vẫn luôn ở đây đợi chàng — Đợi chàng bình an trở về, đợi chúng ta đầu bạc răng long.
9
Nửa năm sau, cuối cùng biên cương cũng truyền về tin thắng trận.
Tiêu Bắc Thần đại phá quân địch, sắp khải hoàn hồi triều!
Ta ngồi trong chính sảnh vương phủ, tay siết chặt quân báo, hốc mắt lập tức ướt nhòe.
Ngày này, cuối cùng ta cũng đợi được rồi.
Xuân Đào chạy vào, mặt rạng rỡ vui mừng: “Vương phi! Bên ngoài thành đã có người chuẩn bị nghênh đón rồi ạ!”
Ta lập tức đứng dậy, không thể để chàng thấy ta trong bộ dạng này.
Ba ngày sau, ta đứng trên đài cao ngoài cổng thành, thân vận triều phục màu đỏ thẫm của vương phi, phượng quan lấp lánh dưới ánh dương.
Lễ bộ quan viên, người nhà vương phủ cùng vô số bá tánh đều đang chờ đợi.
Tiếng vó ngựa vang lên từ đằng xa.
Ta nín thở, tim đập như sấm.
Trong màn bụi mờ mịt, lá cờ vương phủ quen thuộc hiện ra.
Tiêu Bắc Thần cưỡi chiến mã, mình khoác chiến bào vương đầy máu, mà dáng vẻ vẫn hiên ngang, bất khuất.
Ánh mắt chàng vượt qua muôn người, trực tiếp khóa chặt lấy ta.
Khoảnh khắc ấy, ta suýt không kìm được nước mắt.
Chàng đã trở về.
Thật sự đã trở về.
Tiếng hò reo như sấm rền nổi lên khắp nơi, nhưng trong mắt ta chỉ có mình chàng.
Hoàng đế thân chinh ra ngoài thành nghênh đón, long nhan rạng rỡ:
“Tiêu Bắc Thần, trẫm phong ngươi làm Nhất Tự Tịnh Thân Vương!”
Nhất Tự Tịnh Thân Vương!
Ta trợn tròn mắt.
Đây là tước vị cao nhất dưới một người, trên vạn người!
“Thưởng thực ức hộ, tấu bái bất danh, nhập triều bất khuỵu, kiếm hia thượng điện!”
Tiêu Bắc Thần quỳ một gối hành lễ: “Thần tạ thánh ân!”
Hoàng đế lại nhìn về phía ta:
“Tô Ôn Nhiên, phong làm Nhất Phẩm Tự Tịnh Thân Vương Phi!”
Ta lập tức quỳ tạ ơn, trong lòng trăm mối ngổn ngang.
Kiếp trước ta chỉ là một thiếp thất, kiếp này lại trở thành vương phi có phẩm cấp cao nhất.
Tại yến mừng chiến thắng, văn võ bá quan cùng nâng chén chúc tụng.
Tiêu Bắc Thần bất chợt đứng dậy, trước bao người đi thẳng về phía ta.
“Chư vị đại nhân.” Giọng chàng trong trẻo vang dội, “Bản vương muốn tuyên bố một việc.”
Tim ta khẽ siết lại — chàng định nói gì?
“Cả đời này, bản vương chỉ cưới một mình Tô Ôn Nhiên. Phủ Nhất Tự Tịnh Thân Vương vĩnh viễn sẽ không có nữ chủ nhân thứ hai.”
Cả sảnh đường lặng ngắt như tờ.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía ta, tràn ngập ngưỡng mộ và ghen tị.
Má ta nóng bừng, nhưng trong tim lại ngọt ngào khôn xiết.
Vài năm sau, hoàng đế lâm trọng bệnh.
Ngài triệu chúng ta vào cung, đem vị thái tử nhỏ tuổi giao phó cho Tiêu Bắc Thần.
“Bắc Thần, nhi tử của trẫm, trẫm giao cho ngươi.”
Hoàng đế nắm tay chàng, “Đây là Kim Bài Phò Chính, thấy bài như thấy trẫm.”
Một tháng sau, hoàng đế băng hà.
Tân hoàng đăng cơ, Tiêu Bắc Thần trở thành Nhiếp chính vương.
Triều đình một lần nữa nổi sóng ngầm.
Thượng thư bộ Hộ âm thầm đến gặp ta: “Vương phi, tân hoàng còn nhỏ tuổi, chi bằng…”
Ta lạnh lùng ngắt lời: “Chi bằng gì?”
“Chi bằng vương gia…” hắn hạ giọng, “đứng thay ngôi.”
Ta lập tức đứng bật dậy, ánh mắt đầy sát khí:
“Ngươi đang dạy bản phi tạo phản sao?”
Sắc mặt hắn trắng bệch: “Thần không dám!”
“Cút!”
Hắn chật vật bỏ chạy.
Đêm ấy, ta đem chuyện kể lại cho Tiêu Bắc Thần.
Chàng trầm mặc hồi lâu: “Sẽ còn rất nhiều kẻ như vậy.”
“Thiếp biết.” Ta nắm tay chàng, “Nhưng chúng ta tuyệt đối không thể đi con đường ấy.”
Chàng nhìn ta thật sâu: “Ôn Nhiên, có nàng bên cạnh, ta vĩnh viễn sẽ không lạc lối.”
Nhiều năm trôi qua, dưới sự phụ tá của Tiêu Bắc Thần, tiểu hoàng đế dần trưởng thành, trở thành một minh quân.
Chúng ta cũng có được một trai một gái.
Con trai — Tiêu Mặc Uyên, thông minh kiên nghị.
Con gái — Tiêu Như Ý, dịu dàng tài hoa.
Ta mở học viện nữ tử, khuyến khích nông tang, được bách tính tôn xưng là “Hiền Vương Phi”.
Chiều hôm ấy, ta cùng Tiêu Bắc Thần dắt cháu nội dạo chơi trong vườn.
Chàng bỗng dừng bước, lấy từ trong lòng ra một chiếc nhẫn đeo ngón đã cũ.
“Ôn Nhiên.” Chàng nhẹ nhàng đeo nó vào tay ta, “Gặp được nàng là may mắn lớn nhất đời ta.”
Ta nhìn chiếc nhẫn quen thuộc, nước mắt tuôn trào.
Ta chợt nhớ lại đời trước, khi ta tuyệt vọng muốn tìm đến cái chết, một người thần bí đã cứu ta, và người ấy đeo chính chiếc nhẫn này.
“Tiêu Bắc Thần.” Ta nắm chặt tay chàng, “Tay nắm tay, đầu bạc răng long.”
Nắng xuân trải khắp khuôn viên, tiếng cười trẻ thơ vang vọng khắp nơi.
Kiếp này… thật đáng giá.