Editor: Mứt ChanhNgu Vãn nghe thấy giọng nói thì ngẩng đầu lên.Điện thoại kèm đèn pin phát ra một chùm ánh sáng trắng, chiếu thẳng vào trong phòng học tối om, một vài quầng sáng tròn tròn rơi xuống vách tường đối diện.Chàng trai đứng bên ngoài cửa sổ, người cao chân cũng dài đứng thẳng tựa tùng bách, gương mặt có nét thâm trầm, nửa bên bị ánh sáng của điện thoại rọi sáng, nửa bên bị bóng tối bao trùm."Tôi ở đây!"Sau khoảng thời gian sững sờ ngắn ngủi, ngạc nhiên mừng rỡ ùn ùn kéo tới.Cô lập tức chạy về phía cửa sổ với động tác dồn dập và hoảng loạn, còn không cẩn thận bị vướng vào chân bàn.Sợ mình trễ một giây thì anh chờ không nổi muốn rời đi.Ngu Vãn chạy đến bên cửa sổ, ngẩng đầu nhìn anh, tốc độ nói nhanh chóng giải thích: "Cửa sau của lớp học bị hỏng rồi, bị gió thổi sẽ tự động khóa lại, em không ra được."