Editor: Mứt ChanhKhông biết là trùng hợp hay là Lục Thức thật sự còn nhớ rõ, trà sữa anh mua là vị hoa nhài tuyết đầu mùa, hương vị yêu thích của cô.Ngu Vãn hút hai hơi, là vị ngọt quen thuộc, nhiệt độ không lạnh cũng không nóng, rất vừa phải.Uống lên non nửa ly, dạ dày ấm áp hẳn lên, thậm chí cơn đau đớn liên đới tựa như có hơi giảm bớt, không có cái cảm giác khó chịu muốn nôn nhưng lại nôn không ra như vừa rồi.Cô quay đầu, đôi mắt hạnh đen láy trong suốt nhẹ nhàng cong lên: "Cảm ơn anh nha."Lục Thức nhìn gương mặt nhỏ dần dần hồng hào lên của cô bé: "Thuận tiện mà thôi."Anh hơi cụp mắt, nhìn thấy trên chiếc ghế dựa bằng da màu đen là một đôi chân nho nhỏ.Lúc mang giày không rõ ràng nhưng nhìn nó sau khi cởi ra thì mới cảm thấy đặc biệt nhỏ.