Editor: Mứt Chanh"Được."Cổ họng anh trượt hai lần, không hiểu sao hơi khẩn trương. Anh đi lên trước, dùng ngón tay nắm lấy dây huy chương rồi cúi người đeo huy chương lên trên cổ cô.Đầu ngón tay không cẩn thận chạm phải một tấc da thịt sau gáy cô, trơn bóng cứ như là đậu hũ non mang theo cảm giác lành lạnh.Cổ Ngu Vãn không tự chủ được rụt ra sau cứ như là con thú nhỏ.Sau khi Lục Thức chơi bóng xong vốn dĩ đã rất nóng, vài giây đụng chạm ngắn ngủi cứ như là thêm dầu vào lửa khiến máu cả người anh đều sôi trào phấn khởi.Anh lưu luyến cố ý dừng lại thêm hai giây, mới không nỡ rút tay về.Sau đó anh buông thõng tay, cổ họng khô khốc nên khụ khụ vài tiếng, nét mặt giả bộ như không có việc gì xảy ra: "Anh đi rửa mặt trước, em chờ anh một chút."