Editor: Mứt ChanhNgay từ đầu Lục Thức cũng chỉ muốn hôn và hôn cô bé nhưng mà dần dần, thật giống như có hơi mất khống chế.Ngu Vãn cũng cảm giác được không đúng.Cô chịu đựng thẹn thùng run rẩy mở mắt ra, đối diện với đôi mắt đen láy tựa như đang đọng mực của chàng trai.Cô chưa bao giờ nhìn thấy ánh mắt như vậy.Cô hơi luống cuống, lông mi run lên kịch liệt, gọi bằng giọng mềm mại: "Lục Thức."Âm cuối phát ra run rẩy, có cảm giác đáng thương.Trên trán Lục Thức đã thấm ra một tầng mồ hôi hơi mỏng, nghe thấy một tiếng mềm như bông của cô bé này thì dường như có dòng điện truyền qua người.Yếu mềm, càng khó chịu.Hàm dưới anh căng chặt, hít một hơi thật sâu, bàn tay to che miệng cô lại, giọng nói khàn khàn giống như vừa được đánh bóng bằng giấy nhám: "Vãn Vãn em đừng nói chuyện."