MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMất Rồi Xin Đừng TìmChương 241: Tôi Cần Anh Tha Thứ Lúc Nào

Mất Rồi Xin Đừng Tìm

Chương 241: Tôi Cần Anh Tha Thứ Lúc Nào

486 từ · ~3 phút đọc

Một lúc lâu sau, Vũ Linh Đan đẩy Trương Thiên Thành vẫn đang nằm trên người mình xuống, không nói một lời nào mà đi vào phòng tắm rửa, mặc dù là bất đắc dĩ nhưng cô dường như đã quen với việc này.

Im lặng cũng chính là một sự phản kháng.

Khi cô quay lại, Trương Thiên Thành đã mặc quần áo chỉnh tề.

Nếu không phải bầu không khí vẫn còn lại chút dư vị mờ nhạt lúc nãy, cô chắc hẳn sẽ nghĩ rằng mình vừa mới nằm mơ.

Người đàn ông nằm trên mặt đất đã không còn thấy đâu nữa.

Nhìn bộ dạng Vũ Linh Đan kinh hãi, Trương Thiên Thành liền nói với cô: “Yên tâm, người không chết được.” Cô cắn môi không lên tiếng, đầu óc vẫn không ngừng nghĩ về những lời nói ác ý tổn thương mà anh nói với cô trước đó.

Sau khi trút được lửa giận trong lòng, ngữ khí của anh cũng trở nên trầm ổn hơn: “Có điều sau này ông ta sẽ không thể đến đây được nữa.”

Vũ Linh Đan gật đầu, cô không còn tâm trí nghĩ ngợi đến chuyện này.

Lúc đó cô còn nghĩ rằng Ngô Trường Sinh chỉ vì bị Trương Thiên Thành uy h**p nên không dám đến quấy rối mình nữa.

Ai ngờ hành động làm càn này của ông ta phải chịu hậu quả nặng nề đến như vậy.

Nhưng vào lúc này, Vũ Linh Đan vẫn không hề hay biết.

Sau khi ngồi xuống, cô có chút mệt mỏi: “Vậy nên anh đặc biệt tới đây là để xem trò cười của tôi?”

Trương Thiên Thành cố kìm chế cơn tức giận.

Lần trước còn chưa tính sổ với cô, cô không những không hề tỏ ra sợ hãi biết điều, mà còn dùng giọng điệu này để nói chuyện với anh.

Trương Thiên Thành nhịn không nổi nên cũng không muốn nhịn nữa, nói luôn: “Tôi đã nói rất rõ ràng rồi, đợi có thời gian, tôi sẽ tìm cô tính sổ sau! Cô giỏi lắm, dám bỏ tôi lại một mình rồi tự mình về trước.”

“Không phải anh có xe sao?”

Vũ Linh Đan tỏ vẻ ngạc nhiên.

Nhìn thấy dáng vẻ vô tội của Vũ Linh Đan, cơn tức giận trong anh đã biến mất từ lâu, chỉ là anh không chịu được thái độ bất cần của cô.

“Vì thái độ nhận sai chân thành của cô nên hôm nay tôi sẽ tha thứ cho cô.”

Trương Thiên Thành tự đắc.

“Tôi cần anh tha thứ lúc nào?”

Vẻ mặt Vũ Linh Đan trông có vẻ buồn bực không vui, thậm chí cô còn không biết mình đã làm gì sai để khiến anh phải tha thứ?

Hơn nữa, nếu đã nói tha lỗi cho cô rồi còn đến đây tìm cô làm gì chứ?.