MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMất Rồi Xin Đừng TìmChương 313: Vũ Phong Toàn Lạnh Giọng Quát Lớn

Mất Rồi Xin Đừng Tìm

Chương 313: Vũ Phong Toàn Lạnh Giọng Quát Lớn

604 từ · ~4 phút đọc

Nguyễn Kim Thanh nói với Vũ Phong Toàn: “Phong Toàn, ngàn lỗi vạn lỗi cũng là lỗi của tôi, ông muốn trách thì trách tôi đi.

” “Bà cho rằng tôi sẽ không trách bà sao? Bình thường bà dùng mấy thủ đoạn nhỏ với Vũ Linh Đan còn chưa tính, bây giờ gây ra họa lớn như vậy, để tôi xem bà xử lý thế nào.

”

Vũ Phong Toàn lạnh giọng quát lớn.

Điện thoại di động trên bàn vang lên.

Vũ Phong Toàn nâng trán, hít sâu một hơi, cố gắng giữ giọng bình tĩnh cầm lên nghe.

“Tổng giám đốc Toàn, sáng sớm ngày mai công ty triệu tập mở cuộc họp khẩn cấp, chọn lại chức Tổng giám đốc mới…”

“Không phải là ba năm mới chọn sao, bây giờ chỉ mới năm thứ hai, tôi lại không làm gì sai mà?”

Trong điện thoại còn chưa nói hết, Vũ Phong Toàn đã bắt đầu hét lớn.

Trong điện thoại truyền ra một tiếng cười khinh miệt, ngay sau đó nói: “E rằng tổng giám đốc Toàn còn chưa xem tin tức rồi.

”

“Đó là chuyện nhà của tôi, không liên quan gì đến công ty.

”

Vũ Phong Toàn sửng sốt, cứ nghĩ là trò hề trong bữa tiệc bị truyền ra nhanh chóng, huyệt thái dương nhảy thình thịch, nhưng ông ta vẫn coi đây chỉ là chuyện nhà mà thôi.

“Ha ha.

”

Đối phương cười cười: “Tổng giám đốc Toàn có thời gian rảnh thì nên xem thêm tin tức đi.

Hôm nay điện thoại đến chỉ để thông báo cho ông biết tất cả cổ đông cũng đã đồng ý rồi.

”

Vừa mới dứt lời, đối phương không cho Vũ Phong Toàn cơ hội giải thích mà cúp điện thoại luôn.

Vũ Phong Toàn cầm điện thoại có chút ngẩn ra, cuối cùng thân thể hơi lui về phía sau, ngã mạnh xuống ghế sa lon.

Nguyễn Kim Thanh vội vàng vọt tới, nhìn hai mắt Vũ Phong Toàn mở thật lớn, mặc dù vô hồn nhưng không bất tỉnh, bà ta thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó bà ta hỏi với vẻ hơi chột dạ: “Sao… sao công ty có thể như vậy…”

“Tổng giám đốc, bà chủ, tôi đã thấy cô chủ lớn mới vừa gặp phóng viên tố cáo tất cả chúng ta.

”

Vũ Phong Toàn tức giận đứng dậy đi ra ngoài, kết quả đám người bên ngoài kia đã vào tận trong sân, dọa cho Vũ Phong Toàn sợ đến mức liên tục lui về phía sau.

Nhưng miệng lại kêu gào: “Đám dân đen ngu ngốc này, cho là làm như vậy thì tôi sẽ nói xin lỗi sao, đừng có mơ!”

Vũ Phong Toàn nhìn hình ảnh buổi trực tiếp đã kết thúc, nhanh chóng bấm gọi cho Vũ Linh Đan, nhưng không phải là bận thì chính là không ai nhận, Vũ Phong Toàn giận đến mức nổi trận lôi đình, đá một phát làm cái bàn ngã lăn.

Nguyễn Kim Thanh đã sớm bị dọa sợ đến mức không dám nói lời nào, cúi đầu đứng ở một bên.

Nếu như vì vậy mà Vũ Phong Toàn mất đi vị trí đứng đầu công ty, vậy thì trăm phương ngàn kế của bà ta nhiều năm qua đều sẽ uổng phí.

“Tôi suy nghĩ kỹ rồi, hãy để cho tôi đứng ra thừa nhận tất cả mọi chuyện, nói ông không hề biết tất cả những chuyện này, như vậy thì ông mới có thể trở lại công ty lần nữa.

”.