MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMất Rồi Xin Đừng TìmChương 597: 597: Chương 599

Mất Rồi Xin Đừng Tìm

Chương 597: 597: Chương 599

475 từ · ~3 phút đọc

“Mẹ, mẹ phải giúp con...!Mẹ định làm gì vậy?”AdvertisementVũ Hải Yến lo lắng và sợ hãi nên cử lao theo Nguyễn Kim Thanh.Nhưng Nguyễn Kim Thanh lại dùng hết sức đẩy Vũ Hải Yến ra.

Bà ta lắc đầu, ánh mắt lạnh lùng như đang nhìn một người xa lạ, bà ta lạnh giọng nói: “Hải Yến, không phải mẹ không muốn giúp con...!Nhưng chúng ta đang ở trên tàu, chúng ta có thể trốn được đi đâu? Chúng ta nhảy xuống biển sao?”Lời nói của Nguyễn Kim Thanh giống như một tiếng sấm đánh ngay bên mang tai của Vũ Hải Yến.Vũ Hải Yến ngồi sụp xuống thuyền, ý nghĩ chạy trốn cũng không còn nữa.Đúng, cô ta đang ở trên thuyền, bây giờ cô ta có thể trốn đi đâu được chứ? Không lẽ nhảy xuống biển giống như Vũ Linh Đan.

Nơi này cách bờ xa như thế, cô ta nhất định sẽ chết chắc.Nguyễn Kim Thanh lau nước mắt, ánh mắt bà ta dần trở nên tuyệt vọng.

Bà ta vỗ vào vai Vũ Hải Yến, nhẹ nhàng nói: “Mẹ sẽ không bỏ mặc con đâu.

Bây giờ Vũ Linh Đan đã chết, con không thểchứng minh cái chết của cô ta không liên quan đến con nhưng bọn họ cũng không thể chứngminh con là người đã đẩy cô ta xuống đúng không?”“Đúng vậy!”Nghĩ đến lời Nguyễn Kim Thanh, Vũ Hải Yến cảm thấy rất có lý.

Hai mắt cô ta bắt đầu sáng lên, lấp lánh tia hi vọng, cô ta nói: “Mẹ, con vẫn chưa không sao, con vẫn không sao, con sẽ sống tiếp thật tốt.”Vũ Hải Yến lại khóc nhưng lần này cô ta khóc vì cảm thấy mình may mắn.Khi Trương Thiên Thành hoàn toàn biến mất giữa đại dương bao la thì Trần Bảo Thái mới nghĩ đến hai mẹ con Vũ Hải Yến.

Nghe được cuộc nói chuyện của hai người họ thì anh cười lạnh.Hai mẹ con này thật không biết xấu hổ, Vũ Linh Đan còn chưa rõ sống chết thế nào mà cô ta đã bắt đầu nghĩ cách để phủi sạch mọi liên quan với mình.“Cho dù pháp luật tha cho cô thì cô nghĩ Giám đốc Thành có tha cho cô sống vui vẻ không?”Trần Bảo Thái lạnh lùng nói.Hai vai của Vũ Hải Yến run lên, cô ta lại rúc vào lòng của Nguyễn Kim Thanh.

Bà ta nhìn Trần Bảo Thái đầy hằn học và nói: “Vũ Linh Đan chết là do cô ta tự chuốc lấy, liên quan gì đến Vũ Hải Yến.

Cậu cũng đâu phải quan tòa, cậu dựa vào đầu mà đòi định tôi cho con gái tôi”“Tôi không quan tâm chuyện này, tôi chỉ làm theo lời Giám đốc Thành.

Có tôi đứng đây hại người đừng hòng đi đâu được.”.