MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMạt Thế Chung Cư Trữ Vật Tư Sinh TồnChương 34: Chương 34

Mạt Thế Chung Cư Trữ Vật Tư Sinh Tồn

Chương 34: Chương 34

496 từ

“Được rồi, tôi nói một chút về tình hình hiện tại, trước tiên nói về tin tức Nguyên Nịnh mang tới.

” Trước đó anh ấy tiến hành khâu vết thương cho Nguyên Nịnh, bởi vì không có thuốc tê nên đối phương đau đớn tỉnh lại, để dời sự chú ý nên cả hai bắt đầu trò chuyện.

Nguyên Nịnh kể tình huống ngoài đảo, sau khi sóng thần lắng xuống, cô ấy cẩn thận xác định phương hướng và lái xe về phía đảo san hô, tuy nhiên ngoại trừ những tòa nhà, cây cối và mảnh vụn còn sót lại thì không tìm thấy gì.

Toàn bộ đảo san hô đã biến mất, không những vậy, sau bình minh bọn họ đi thuyền gần hai giờ từ vùng lân cận của đảo san hô đến đảo L, cô ấy cũng không nhìn thấy bất cứ hòn đảo nào nổi lên trên mặt nước.

Vốn dĩ có rất nhiều hòn đảo nhỏ nằm rải rác giữa hai hòn đảo này, diện tích không lớn nhưng bây giờ bờ biển mênh mông vô tận, như thể đang ở giữa biển khơi.

“Sáng nay tôi nhìn thấy nước chưa rút, tôi nghĩ có thể là do địa hình, khả năng mực nước ven biển đã giảm xuống, do địa hình ở đây thấp nên nước biển vẫn tích tụ nhưng bây giờ! ”Lâm Vụ nói, tầm mắt từ từ đảo qua gương mặt của mọi người: “Chúng tôi nhận định rằng mực nước biển đã dâng cao.

”Một nhà ba người và hai cặp đôi đều là những người may mắn, hôm qua tình cờ họ ở trong khách sạn, không ra ngoài, đương nhiên cũng không biết bên ngoài đang xảy ra chuyện gì, nghe xong lời này, sắc mặt họ đều biến hóa, tất cả đều nhìn về phía Nguyên Nịnh đang nằm dựa trên giường.

Nguyên Nịnh gật đầu: “Không biết tại sao nhưng đó là sự thật.

Hiện giờ đảo L không nhìn thấy bất kỳ con đường nào cả, chúng tôi phải mất rất nhiều thời gian mới quay lại khách sạn này, khi chúng tôi lái thuyền đi vòng quanh, phát hiện rằng hầu hết mọi người đều di chuyển về cùng một hướng, tôi nhìn từ xa và thấy đội cứu viện đang di chuyển đến Vọng Hải Sơn.

”“Vậy chúng ta cũng đi sao?” Tiểu Lộ không nhịn được hỏi.

Nguyên Nịnh nhìn Lâm Vụ, anh ấy tiếp lời: “Chắc chắn sẽ đi nhưng tôi phải nói trước với các người, có thể sẽ không có viện trợ nước ngoài nào trên đảo trong thời gian ngắn.

”“Anh lấy được tin tức ở đâu?” Anh ấy vừa nói lời này, hầu như tất cả mọi người đều không nhịn được hỏi anh ấy nguồn gốc của tin tức và nguyên nhân.

“Điện thoại của tôi có chức năng AM.

” Anh ấy nói rồi lấy điện thoại ra.