Cô quyết định giữ lại chiếc xe địa hình. Hai chiếc xe thể thao kia sau tận thế cũng chẳng có tác dụng gì, bán đi là hợp lý, hai căn biệt thự cũng vậy.
Một căn biệt thự trước kia đã bị chính phủ thu làm căn cứ chỉ ba tháng sau tận thế, nên hai căn này cũng gần như vô dụng, phải bán hết.
Tiếp đến là trang sức, quần áo, túi xách. Trước lúc xuyên không, cô mua vô số, giờ những thứ không dùng được đều phải bán hết.
Về phần tập đoàn Diệp Thị, từ sau khi kết hôn cho đến trước khi ông nội qua đời đã giao hết cho Quân Vô Tuyệt quản lý. Cô không động tới và cũng không muốn động tới. Dù biết đó là tâm huyết cả đời của ông nội, nhưng dù có để mục nát cũng không thể đưa vào tay người khác.
Tính toán xong xuôi đã hơn năm giờ chiều. Diệp Vũ Thần thấy mẹ vẫn ở đó mới thầm thở phào nhẹ nhõm, trong lòng thực sự sợ mẹ lại biến mất.
Diệp Linh Tuyết nhìn thấy con, ánh mắt dịu dàng. Cô tiến lại gần hôn hít, ôm ấp: “Tiểu Bảo, sao thức dậy mà không gọi mẹ?”
Diệp Vũ Thần bị mẹ hôn khiến bị nhột, cười khúc khích, người cứ co rúm lại. Diệp Linh Tuyết thấy con vui vẻ, lại chơi đùa cùng con một lúc, đến gần bảy giờ tối mới gọi đồ ăn giao tận nơi.
Ăn xong, cô dẫn Diệp Vũ Thần ra phòng khách xem TV, đồng thời gọi điện cho môi giới hẹn lịch xem nhà và đăng bán túi xách, trang sức, quần áo trên các sàn đồ cũ. Bán xong hết mọi thứ cũng đã 11 giờ đêm.
Nhìn con đang ngủ gật trên ghế sofa, lòng cô mềm lại, bế con vào phòng.
Sau khi tắm rửa, nằm trên giường, cô lập tức mở ứng dụng mua sắm, bắt đầu tích trữ vật tư.
Việc đầu tiên là đặt mua 1.000 bao gạo, sau đó mua các loại hạt giống như lúa, cải, ngô, rau lá tre, cà chua, cần tây, ớt xanh, ớt đỏ, ớt chỉ thiên, súp lơ… mỗi loại 100 túi nhỏ.
Người bán thấy cô mua số lượng lớn thì ngỏ ý muốn miễn phí vận chuyển. Cô hẹn sẽ cung cấp địa chỉ giao hàng vào ngày mai.
Cô còn mua thêm chăn, quần áo giữ ấm, chi phí cũng không hề nhỏ. Đến khi mệt mỏi quá, cô mới thϊếp đi.
Sáng hôm sau, một khuôn mặt dễ thương nhìn cô cười.
“Tiểu Bảo, thức rồi à? Đói chưa? Mẹ dậy ngay đây.” Cô hỏi.
Cậu bé cười e thẹn, cùng mẹ đi rửa mặt, đánh răng. Xong xuôi, khi chuẩn bị thay quần áo, đồ của cô vẫn mặc được nhưng quần áo của cậu bé từ năm một tuổi đã chật quá. Cô mặc cho con bộ đồ khủng long hôm qua: “Đi thôi, mẹ dẫn con đi mua quần áo mới.”
“Vâng!”
Ra đến gara, cô không dùng xe thể thao mà lái chiếc xe địa hình đi. Hai mẹ con đến trung tâm thương mại lớn nhất Đế Đô, nơi bán đủ mọi thứ.
Đến cửa hàng quần áo trẻ em, cô mua 10 bộ quần áo và 10 đôi giày. Nhìn con trai mặc bộ yếm, bộ vest nhỏ dễ thương, cô mới cảm thấy nhẹ nhõm.
Sau khi ăn sáng, cô tìm môi giới để bán nhanh hai căn biệt thự và hai chiếc xe thể thao, đồng thời thuê một nhà kho ở ngoại thành. Xong xuôi, cô gửi địa chỉ cho người bán hạt giống hôm qua rồi bắt đầu mua quần áo, mỹ phẩm, đồ chống nắng.
Sau tận thế, thời tiết trở nên cực đoan, mùa hè lên đến gần 60°C, mùa đông xuống dưới -50°C. Cái chết có thể đến từ nóng, lạnh, đói khát hay thây ma.
May mắn là mua số lượng lớn có dịch vụ giao hàng tận nơi, cô không cần phải tự mang vác.
Khi đến siêu thị mua snack và nước uống, cô chất đầy ba xe đẩy. May có nhân viên hỗ trợ đưa xuống tầng hầm, cô tip cho họ 500 tệ, nhân viên vui vẻ rời đi.
Sau đó, cô lái xe ra xa khỏi tầm mắt người khác, cất hết tất cả vào không gian rồi lái xe đến chợ đầu mối lớn nhất Đế Đô.
Sau bữa trưa vội vàng, cô bắt đầu “càn quét” mọi thứ. Giấy vệ sinh, khăn ướt, tã, băng vệ sinh, mỗi loại 10.000 cái; ga trải giường, xô, chậu 100 bộ; quần áo mặc trong gia đình 5.000 bộ. Đến khu điện máy, cô mua máy phát điện, hai cái lớn và ba cái nhỏ.
Cô quyết định sẽ trở về quê nội, đó là một ngôi làng nhỏ, người dân phần lớn đã chuyển đi nên rất yên tĩnh, không ai quấy rầy. Cô sẽ đón con trai lớn về, gia đình ba người sum họp hạnh phúc. Còn người đàn ông kia… thì kệ anh.
Cô dự định bán biệt thự và xe xong sẽ thuê đội thiết kế xây nhà ở quê.
Mua xong đồ điện máy, cô báo địa chỉ và hẹn giao hàng lúc 5 giờ chiều nay. Khi mua xong dụng cụ nông nghiệp, khoảng 5 giờ chiều, cô đến nhà kho ngoại thành, lúc này đã có vài xe hàng chờ sẵn. Cô mở kho để nhân viên nhanh chóng xếp đồ vào rồi tip cho mỗi người 500, ai nấy đều vui vẻ.
Khi thấy cô cất hết tất cả vào không gian, Diệp Vũ Thần vô cùng kinh ngạc.
Cô cười hỏi: “Tiểu Bảo, có tò mò không?”
“Con tò mò lắm! Lúc nãy trên xe biến mất, bây giờ lại biến mất nữa.”
“Tiểu Bảo, đây là bí mật của mẹ, không được kể cho ai nghe nhé?”
Cậu bé tuy chưa hiểu hết “bí mật” là gì nhưng vẫn gật đầu đồng ý.
Cô lấy từ trong không gian ra một viên kẹo, nói: “Con nhìn này…”