MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMạt Thế Trọng Sinh: Tôi Dựa Vào Không Gian Càn Quét Hàng Tỷ Vật TưChương 8

Mạt Thế Trọng Sinh: Tôi Dựa Vào Không Gian Càn Quét Hàng Tỷ Vật Tư

Chương 8

1,339 từ · ~7 phút đọc

Diệp Linh Tuyết khựng người, lúc này mới chợt nhớ ra sau khi “kẻ xuyên không” nhập vào thân xác cô đã làm mất lòng hầu hết những người thân thiết xung quanh. Ngay cả người bạn thân nhất là Nam Cung Khanh Khanh cũng không tránh khỏi việc bị xa lánh.

Suốt một năm qua, hai người hoàn toàn mất liên lạc.

Diệp Linh Tuyết bất lực, mà cũng không tiện giải thích chuyện xuyên không, đành thở dài: “Xin lỗi nhé, Khanh Khanh, là tớ sai. Đừng giận nữa được không?”

Nam Cung Khanh Khanh nghe vậy, nước mắt lại lã chã rơi. Hai hôm trước, khi trận mưa đen vừa dứt, rất nhiều người đột nhiên biến dị, thấy người là lao tới cắn xé. Cô ấy bất chấp sự ngăn cản của gia đình và anh trai, nhất quyết đi tìm Diệp Linh Tuyết.

Nào ngờ giữa đường xe lại hỏng. Cô ấy đành phải lén lút trốn tránh khắp nơi, hôm nay vừa ra ngoài tìm đồ ăn thì bị zombie phát hiện. Lúc ấy, cô ấy tưởng đời mình thế là kết thúc.

Nhưng… sự xuất hiện của Diệp Linh Tuyết đã mang đến cho cô ấy tia hy vọng. Cô ấy liều mạng chạy, cuối cùng cũng được cứu.

Cô ấy vốn rất xúc động… nhưng nhớ đến những lời lẽ cay nghiệt mà “Diệp Linh Tuyết xuyên không” đã nói với mình năm ngoái, cô ấy lại thấy đau lòng.

Thế nhưng khi nghe Diệp Linh Tuyết thật sự xin lỗi… cơn giận trong lòng cô ấy cũng vơi đi hơn nửa.

“Hừ! Lần này tớ tha cho cậu. Nếu còn lần sau thì đừng hòng!”

Diệp Linh Tuyết đành cười bất lực: “Được rồi, tuyệt đối sẽ không có lần sau đâu.”

Nam Cung Khanh Khanh vừa khóc vừa cười, hừ hừ vài tiếng. Lúc này cô ấy mới để ý thấy Diệp Vũ Thần đang ngồi trong ghế trẻ em phía sau.

Mặt cô ấy lập tức đỏ bừng.

Trời đất ơi, cô ấy lại khóc lóc trước mặt trẻ con! Mất mặt quá đi mất!

Aaaaa… cho cô ấy cái hang nào chui xuống với!

Diệp Linh Tuyết nhìn sắc mặt của Khanh Khanh liền biết ngay cô nàng đang nghĩ gì. Cô bạn này vẫnvậyy, nghĩ gì hiện rõ hết lên mặt.

“Khụ khụ… Tiểu Bảo, đây là cô Nam Cung của con đó!”

Diệp Vũ Thần nghe lời mẹ, ngoan ngoãn nhìn Nam Cung Khanh Khanh, cười tít mắt: “Cháu chào cô Nam Cung ạ!”

Nam Cung Khanh Khanh gật đầu lia lịa: “Ừ ừ ừ… không ngờ Tiểu Bảo đã lớn thế này rồi ha…”

Diệp Linh Tuyết biết tính bạn mình hay ngại nên cũng không trêu chọc thêm. Đợi cô khởi động xe xong mới hỏi: “Nhà cậu vẫn ổn chứ?”

Từ lúc gặp được Khanh Khanh, cô đã nghĩ tới không thể chỉ đưa mỗi Khanh Khanh đi mà bỏ mặc gia đình cô ấy. Mẹ của Khanh Khanh và mẹ cô vốn là chị em thân thiết, dù tình cảm hay đạo lý cô đều không thể không lo cho họ.

Còn về phía gia đình mẹ cô… nghĩ tới đây, ánh mắt Diệp Linh Tuyết chợt tối sầm lại, tốt nhất đừng để cô gặp lại họ.

Nam Cung Khanh Khanh nghe hỏi liền giật mình nhớ tới nhà, giọng có chút lúng túng: “Giờ nhà chỉ còn ba mẹ với anh hai thôi.”

“Còn anh cả…” Cô ấy liếc nhìn Diệp Linh Tuyết rồi nói nhỏ: “Anh cả đang ở phòng thí nghiệm, chắc không sao đâu.”

Diệp Linh Tuyết đương nhiên nhận ra hành động ấy. Không trách Khanh Khanh có chút ngại ngùng, nếu ba mẹ và bà ngoại cô còn sống, cô đã không phải lấy Quân Vô Tuyệt.

Mẹ của Khanh Khanh và mẹ cô từng đùa rằng nếu sinh con gái thì hai nhà sẽ kết thông gia. Tuy chỉ là lời nói đùa nhưng cả hai bên đều ngầm đồng ý.

Chỉ có thể nói là… duyên phận không thành.

“Ừ. Giờ chúng ta tới nhà cậu trước, đón ba mẹ và anh em cậu rời khỏi đây.”

Nam Cung Khanh Khanh nhìn Diệp Linh Tuyết, đôi mắt tràn đầy biết ơn: “Tuyết Tuyết, cậu tốt quá…”

Diệp Linh Tuyết chỉ cười rồi lái xe thẳng về khu biệt thự Viễn Sơn.

Trên đường, hễ thấy hiệu thuốc là cô dừng lại “càn quét”. Cô chỉ nói với Khanh Khanh rằng mình đang thu gom thuốc cảm, thuốc viêm, thuốc cầm máu… Nhưng thực tế cô đã thu sạch hơn nửa số thuốc trong cửa hàng.

Số thây ma bị cô chém dọc đường cũng phải gần trăm con. Có Nam Cung Khanh Khanh trong xe trông chừng Diệp Vũ Thần, cô hoàn toàn yên tâm ra tay.

Họ dừng dừng chạy chạy suốt ba bốn tiếng đồng hồ. Khi đến nhà Nam Cung Khanh Khanh thì đã hơn bốn giờ chiều.

Diệp Linh Tuyết nhìn trời, bảo Nam Cung Khanh Khanh dẫn Diệp Vũ Thần vào trước, còn cô ở lại kiểm tra xe. Khanh Khanh lập tức đồng ý.

Cô ấy vừa định gõ cửa thì cửa đã bật mở.

“Khanh Khanh? Trời ơi, đúng là con rồi! Con làm mẹ sợ chết khϊếp!” Ngô Gia Huệ vừa thấy con gái đã muốn khóc vì nhẹ nhõm.

“Mẹ… con xin lỗi, để mẹ lo lắng rồi.” Nam Cung Khanh Khanh cúi đầu nhận lỗi.

Ngô Gia Huệ thở phào: “Con không sao là tốt rồi. Lần sau không được như vậy nữa, biết không?”

“Dạ, con biết rồi ạ!”

Ngô Gia Huệ mỉm cười, lúc này mới chú ý tới cậu bé đứng cạnh Nam Cung Khanh Khanh: “Khanh Khanh, đây là?”

Khanh Khanh vỗ trán: “Ôi, mẹ, đây là con trai của Tuyết Tuyết, Diệp Vũ Thần.”

Ngô Gia Huệ sững người. Bà ấy biết rõ chuyện của nhà họ Diệp, cũng tiếc nuối vì chuyện con trai bà ấy và con gái chị Mặc Mặc không thành.

Không ngờ thoáng chốc, đứa bé đã hai ba tuổi rồi.

“Vậy Diệp Linh Tuyết đâu?”

“Đang ở ngoài kia ạ.” Nam Cung Khanh Khanh chỉ ra ngoài.

Ngô Gia Huệ lại thở phào. Chỉ thấy đứa bé mà không thấy Diệp Linh Tuyết, bà ấy còn tưởng…

Tóm lại là bình an vô sự là tốt rồi!

Diệp Linh Tuyết chất đầy đồ vào cốp xe xong mới vào nhà. Cô không thể để lộ không gian, dù là với Nam Cung Khanh Khanh hay gia đình cô ấy. Trong tận thế, chuyện gì cũng có thể xảy ra, cô không được phép sơ suất.

Vừa bước vào biệt thự, cô đã thấy Nam Cung Khanh Khanh và Ngô Gia Huệ đang đợi.

“Cháu chào bác Nam Cung!”

Ngô Gia Huệ nhìn cô gái xinh đẹp như hoa nghiêng nước nghiêng thành kia, cười đến nở cả mặt, vì bạn thân mà mừng thay, đúng là có được cô con gái tuyệt vời.

“Được rồi được rồi, mau vào nhà đi!”

Khi mọi người vào phòng khách, Nam Cung Sơn và con trai Nam Cung Ngộ cũng từ trên lầu đi xuống.

“Linh Tuyết?” Nam Cung Ngộ ngạc nhiên: “Không ngờ con bé Khanh Khanh nhà anh thật sự kéo được em về!”

Diệp Linh Tuyết khựng lại, liếc nhìn Khanh Khanh, cô nàng đang trợn mắt lườm anh trai mình.

Không cần hỏi cũng biết chuyện gì xảy ra. Cô nàng này đúng là… khiến người ta vừa thương vừa muốn bóp cổ.

“Anh hai, anh im lặng giùm cái được không?”

Nam Cung Ngộ giơ tay đầu hàng, ngoan ngoãn ngồi sang mép sofa khác.

Lúc này Nam Cung Sơn mới lên tiếng: “Linh Tuyết à, mấy đứa về được bình an là tốt rồi. Bác nhận thông báo rồi, không lâu nữa quân đội sẽ tới Đế Đô, nơi này sẽ xây dựng căn cứ lớn nhất.”

Diệp Linh Tuyết đương nhiên biết điều này. Tiếp theo, toàn bộ Đế Đô sẽ thiếu hụt nhân lực và vật tư nghiêm trọng. Thiếu ăn thiếu mặc trở thành chuyện thường ngày, mọi người đều sống cực khổ.

Ba tháng để dựng một đại căn cứ, có thể tưởng tượng được khối lượng công việc khổng lồ thế nào.