Viễn Kha và Băng Di tập trung vào việc tìm kiếm mục tiêu tiếp theo của Thẩm Mặc. Họ đã xác định tất cả những người liên quan đến việc che giấu sự thật vụ tai nạn 10 năm trước đã bị tấn công (hoặc giết chết).
Băng Di nhận ra rằng Thẩm Mặc đang sử dụng hình xăm để phản chiếu một vụ án kinh điển mà hắn đã học được: hắn đang tạo ra một vở kịch tâm lý công phu, không phải vì sự giết chóc, mà vì lời tuyên bố cuối cùng.
Viễn Kha nhận được thông tin: Thẩm Mặc đã thu thập dữ liệu về một nhân chứng khác của vụ tai nạn 10 năm trước—một người bạn cũ của hắn, tên là Lục Triết. Lục Triết đã chứng kiến vụ tai nạn nhưng quá sợ hãi nên đã chạy trốn, và giữ im lặng suốt 10 năm.
"Hắn ta đang nhắm vào sự hèn nhát," Băng Di kết luận. "Lục Triết là biểu tượng cuối cùng của sự che giấu sự thật. Hắn sẽ không giết nạn nhân thứ bảy một cách đơn giản. Hắn sẽ tạo ra một cái bẫy lớn, nơi hắn sẽ công bố tất cả sự thật cho công chúng."
Băng Di nhìn vào danh sách nạn nhân và những người bị tấn công. Cô thốt lên: "Đội trưởng Trần, tất cả những hành động này đều là sự chuẩn bị. Hắn ta muốn tôi tìm thấy hắn, và hắn muốn tôi ở đó khi hắn hoàn thành vở kịch cuối cùng."
Cả hai nhìn nhau. Viễn Kha biết, thời điểm đối đầu trực tiếp đã đến, và Băng Di chính là trung tâm của ván cờ cuối cùng này.