MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMáu Nhuộm Hoàng ThànhChương 12

Máu Nhuộm Hoàng Thành

Chương 12

580 từ · ~3 phút đọc

Cơn mưa đầu mùa trút xuống kinh thành như trút nước, tiếng sấm rền vang xé toạc bầu trời đen kịt, hòa cùng tiếng gió rít qua những khe cửa điện lung lay. Bên trong tẩm cung, mùi máu tanh nồng quyện lẫn với hương trầm tạo nên một bầu không khí rợn người. Thẩm Diệu nằm trên giường, mái tóc mây xõa tung, gương mặt không còn một giọt máu, chỉ có đôi mắt vẫn ánh lên tia nhìn sắc lẹm trong bóng tối. Nàng vừa tự tay bóp nát túi máu giấu trong lớp lụa mỏng, đồng thời uống liều thuốc gây nôn và làm tim đập nhanh để tạo ra một cảnh tượng chân thực nhất. Mỗi cơn đau co thắt dạ dày là một sự nhắc nhở về nỗi đau mất con thật sự ở kiếp trước, khiến diễn xuất của nàng đạt đến độ hoàn hảo tuyệt đối.

Tiêu Cẩn Ngôn đứng sững bên giường, đôi bàn tay từng cầm kiếm bình định thiên hạ nay run rẩy không thôi. Hắn nhìn vũng máu đỏ thẫm trên nệm trắng, nhìn người nữ nhân hắn vừa tìm lại được chút tình cảm nay lại vì dã tâm của người thân mà mất đi cốt nhục. Sự hối hận như một con rắn độc cắn nát trái tim hắn. Hắn nhớ lại những lúc mình đã nghi ngờ nàng, những lúc hắn cưỡng ép nàng và cả sự dung túng mà hắn từng dành cho Thẩm Ngọc. Độc tính của Phù Thế Thanh trong máu gặp kích động tâm lý mạnh mẽ khiến hắn gục xuống bên cạnh nàng, tiếng gào khét nghẹn ngào trong cổ họng bị tiếng mưa át mất. Hắn lặp đi lặp lại những lời thề nguyền sẽ bù đắp cho nàng, sẽ giết chết bất cứ kẻ nào chạm đến nàng.

Thẩm Diệu thều thào gọi tên hắn, bàn tay lạnh ngắt chạm nhẹ vào gò má Tiêu Cẩn Ngôn. Nàng không trách móc, không oán hận, nàng chỉ hỏi hắn một câu bằng giọng nói yếu ớt nhất: "Vương gia, có phải thiếp thân mang nặng tội nghiệt, nên ông trời mới không cho đứa trẻ được nhìn thấy phụ thân của nó?". Câu nói ấy như một nhát dao đâm thấu tâm can Tiêu Cẩn Ngôn. Sự dịu dàng và lòng bao dung của nàng trong lúc này chính là hình phạt tàn khốc nhất dành cho hắn. Hắn ôm chặt lấy nàng, thề rằng từ nay về sau, quyền lực trong phủ này, thậm chí là cả giang sơn này, nàng muốn gì hắn cũng sẽ dâng tận tay.

Nằm trong vòng tay của kẻ thù, Thẩm Diệu khẽ nhắm mắt lại để giấu đi tia cười lạnh lẽo. Nàng biết mình đã thắng lợi hoàn toàn trong canh bạc lòng tin này. Sự hối hận của Tiêu Cẩn Ngôn sẽ là vũ khí mạnh nhất để nàng thao túng hắn, biến hắn thành một con rối chỉ biết nghe theo lời nàng. Hắn càng đau khổ, nàng càng thấy khoái lạc. Hắn càng muốn bù đắp, nàng càng dễ dàng chặt đứt những vây cánh cuối cùng của hắn. Dưới cơn mưa xối xả bên ngoài, bóng đen của sự phản trắc đã hoàn toàn bao trùm lấy vương phủ, và Tiêu Cẩn Ngôn vĩnh viễn không biết rằng, đứa trẻ mà hắn thương xót chỉ là một bóng ma được tạo ra để đẩy hắn xuống vực thẳm sâu hơn.