Edit: Trant/ Beta: Padu, REDNam Tầm nhíu mày, càng nghe Ngụy Xương cứ lầm bầm như kẻ điên, trái tim càng thắt lại khó chịu khôn tả.Tiểu Bát thế mà cũng bật khóc rưng rức: "Nam Tầm, ngươi thật quá đáng, ngươi nỡ lòng nào hành hạ đại Boss tới mức này. Đại Boss đáng thương quá đi hu hu hu..." "Từ từ, sao ta cứ thấy là lạ. Mới ở chung chừng hai tháng, chia ly hơn tháng, cộng lại chưa tới nửa năm, cớ gì nặng tình với ngươi như vậy?"Lát sau, nó lại tự gật gù: "Gia hiểu rồi, đại Boss vốn cũng chả phải người bình thường, hắn cực kỳ thiếu thốn tình thương nên tìm cảm bùng phát vừa nhanh vừa khắc cốt ghi tâm. Khà khà, gia biết tỏng rồi."Nam Tầm trầm mặc hồi lâu bỗng lên tiếng: "Tiểu Bát, che chắn năm thức."Tiểu Bát sửng sốt, ngay sau đó cười hết sức đáng khinh: "Muah ha ha ha, hiểu hiểu! Cứ an ủi đại Boss đi nha~"