MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẹ Bỏ Đi? Cha Ta Liền Thành Lập Thiên Cơ Điện Vô ĐịchChương 10: ĐẠI HỘI THIÊN KIÊU, KIẾM Ý RÈN LUYỆN

Mẹ Bỏ Đi? Cha Ta Liền Thành Lập Thiên Cơ Điện Vô Địch

Chương 10: ĐẠI HỘI THIÊN KIÊU, KIẾM Ý RÈN LUYỆN

1,003 từ · ~6 phút đọc

Sáng sớm, kinh đô Đại Yến bị đánh thức bởi tiếng trống trận vang trời từ Quảng trường Trung tâm. Đại hội Thiên Kiêu – sự kiện lớn nhất dành cho giới trẻ của vương triều chính thức khai mạc. Hàng vạn tu sĩ và bách tính đổ về đây để chiêm ngưỡng những thiên tài xuất chúng nhất.

Khương Dao bước vào khu vực chờ. Cô bé cảm nhận được hàng trăm luồng khí tức mạnh mẽ đang đan xen. Đa số là Luyện Khí tầng chín, nhưng cũng không thiếu những kẻ đã bước chân vào Khí Hải cảnh như cô.

"Cha nói, cảnh giới chỉ là cái khung, thực lực là thứ đổ đầy cái khung đó." Khương Dao thầm nghĩ, bàn tay nhỏ nắm chặt lấy chuôi kiếm sắt. "Hôm nay, con sẽ không để tu vi tự tăng lên nữa. Con phải tự tay chiến thắng bằng những gì mình đã tập luyện!"

Tại Thiên Cơ Điện, Khương Vô Địch ngồi trên ngai vàng, nhìn qua gương huyền quang.

"Lục Trần, tên nhóc Mạc Phong của Vạn Kiếm Môn kia có chút thực lực. Ngươi thấy tiểu thư sẽ dùng mấy chiêu?" Khương Vô Địch nhàn nhạt hỏi.

Lục Trần cung kính đáp: "Thưa Sư phụ, nếu dùng tu vi Khí Hải, tiểu thư chỉ cần một chiêu. Nhưng theo ý đồ của tiểu thư, nàng đang muốn mượn kiếm của đối phương để mài giũa Kiếm ý của mình."

"Trận thứ ba: Khương Dao của Thanh Vân Tông đối đầu với Mạc Phong của Vạn Kiếm Môn!"

Mạc Phong là một thiếu niên mười sáu tuổi, gương mặt lạnh lùng, sau lưng mang theo ba thanh trường kiếm. Tu vi của hắn đã đạt tới Khí Hải cảnh hậu kỳ, hơn hẳn Khương Dao một tiểu cảnh giới nhỏ.

"Tiểu nha đầu, nghe nói ngươi có hộ đạo giả rất mạnh." Mạc Phong rút thanh kiếm đầu tiên ra, kiếm khí sắc lẹm. "Nhưng trên đài này, ta sẽ cho ngươi thấy tu vi do thuốc bồi dưỡng và tu vi do khổ luyện khác nhau thế nào!"

Khương Dao không tranh cãi. Cô bé thu liễm khí tức Khí Hải của mình xuống mức thấp nhất, chỉ giữ lại một lượng linh lực vừa đủ để thi triển bộ pháp.

"Mời sư huynh!"

Vút! Thân hình Mạc Phong lướt đi như một vệt sáng. Thanh kiếm trong tay hắn hóa thành hàng chục đạo kiếm ảnh phủ đầu Khương Dao. Đây là tuyệt kỹ của Vạn Kiếm Môn.

Khương Dao nhắm mắt lại. Trong tâm trí cô bé, những hình ảnh cha chẻ củi, cha đưa thoi dệt vải hiện lên. Cha làm việc gì cũng vô cùng thong dong, nhưng mỗi nhát rìu đều trúng vào tâm gỗ.

Cô bé nghiêng người, một bước chân giản đơn nhưng lại khiến toàn bộ kiếm ảnh của Mạc Phong rơi vào khoảng không. Khương Dao vung kiếm sắt, một chiêu đâm thẳng vào kẽ hở giữa các đạo kiếm quang.

Keng!

Mũi kiếm sắt đập trúng thân kiếm của Mạc Phong. Một luồng Thái Sơ Kiếm Ý nhàn nhạt bộc phát. Dù tu vi thấp hơn, nhưng ý niệm kiếm đạo của Khương Dao lại ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.

Mạc Phong cảm thấy tay mình tê dại, thanh kiếm suýt chút nữa văng khỏi tay. Hắn kinh hoàng: "Kiếm ý? Ngươi mới mười tuổi sao có thể ngộ ra kiếm ý!"

Trận đấu kéo dài hơn ba mươi hiệp. Khương Dao dùng Mạc Phong như một "tấm đá mài", không vội vã kết thúc trận đấu. Cô bé cảm thấy linh lực trong người mình sau mỗi lần va chạm đều trở nên tinh thuần và linh hoạt hơn.

Tại một góc khuất của khán đài, một nam tử trung niên mặc trường bào xanh đậm, đôi mắt lộ ra vẻ tham lam. Hắn là một sứ giả của Thần Giới (Cấp 3) đang du ngoạn Hạ Giới để tìm kiếm mầm non tốt cho tông môn cấp cao.

"Tư chất này... nếu bắt về làm lô đỉnh hoặc nô lệ kiếm đạo, sau này chắc chắn là một món hời." Hắn khẽ liếm môi, hoàn toàn không nhận ra phía sau lưng mình, một bóng đen đã đứng đó từ bao giờ.

Lục Trần nhìn cái gáy của gã sứ giả Thần Giới, ánh mắt như nhìn một xác chết: "Kiến hôi Thần Giới cũng dám có ý đồ với tiểu thư? Sư phụ nói không được làm ảnh hưởng đến buổi đấu của tiểu thư, nhưng không nói là không được xử lý rác rưởi."

Lục Trần khẽ đưa tay ra, không gian xung quanh gã sứ giả bị bóp méo. Gã thậm chí không kịp kêu lên một tiếng, linh hồn và thể xác đã bị nén thành một hạt bụi, tan biến vào hư không.

Trên võ đài, Khương Dao thấy thời cơ đã chín muồi, cô bé xoay người, kiếm sắt mang theo một luồng khí tức cổ xưa, trực tiếp đánh gãy thanh kiếm trong tay Mạc Phong.

"Ta thua rồi..." Mạc Phong cúi đầu, tâm phục khẩu phục.

Ngay khi trọng tài hô tên Khương Dao thắng cuộc, cô bé cảm thấy đan điền rung động mạnh mẽ. Sự ngộ đạo qua chiến đấu thực tế đã làm bùng nổ tiềm năng tích lũy bấy lâu.

Khí Hải cảnh hậu kỳ!

Tại Thiên Cơ Điện, Khương Vô Địch cảm nhận luồng sức mạnh mới tràn về. Hắn mỉm cười, khí thế Thiên Vực cảnh hậu kỳ khiến không gian Thiên Cơ Điện run rẩy.

【 Ting! Con gái Khương Dao đột phá Khí Hải hậu kỳ thông qua thực chiến. 】 【 Chúc mừng ký chủ thăng cấp: Thiên Vực cảnh hậu kỳ (Cảnh giới 12)! 】

Khương Vô Địch đứng dậy, nhìn xuống kinh đô: "Lục Trần, chuẩn bị đi. Chờ sau đại hội này, ta sẽ đưa Dao Nhi đến bí cảnh cổ đại. Sau khi con bé đạt đến Thần Thông, ta sẽ đi Thiên Giới trước. Nơi đó... cần được dọn dẹp sạch sẽ để đón tiểu công chúa của ta."