Tại Thiên Hoang Đại Lục, bầu trời hôm nay tĩnh lặng một cách kỳ lạ. Toàn bộ linh khí của vạn dặm sơn hà đều đang đổ dồn về hướng Thanh Vân Tông.
Khương Dao, thiếu nữ mười ba tuổi với mái tóc đen dài xõa ngang vai, đang đứng lơ lửng giữa hư không. Quanh thân cô bé, mười vòng tròn ánh sáng mang theo hơi thở của vạn vật đang xoay chuyển. Đó chính là biểu tượng của Đế Cảnh — cảnh giới thứ mười, đỉnh cao nhất của Hạ Giới.
Sau lưng cô, Mặc Lân Long Sư "Hắc Than" gầm vang, uy thế của một Đế thú khiến vạn yêu trong thiên hạ đều phải phủ phục.
Tại Thiên Giới - Thiên Cơ Điện
Trong khi Khương Dao chuẩn bị bước những bước cuối cùng để rời khỏi Thiên Hoang Đại Lục, thì tại Thiên Giới, một cơn địa chấn về tu vi đang diễn ra bên trong Thiên Cơ Điện.
Khương Vô Địch ngồi trên ngai vàng, cảm nhận sự thăng tiến của con gái đã chạm đến giới hạn của giới diện thấp. Ngay lập tức, hệ thống vang lên thanh âm như tiếng sấm nổ từ thời khai thiên lập địa:
【 Ting! Con gái Khương Dao đạt tới Đế Cảnh viên mãn. 】 【 Chúc mừng Tông chủ đột phá xiềng xích của Thiên Giới, vượt cấp thành tựu: Hư Thần Cảnh (Cảnh giới 20)! 】 【 Trạng thái: Ký chủ đã mang theo Thần lực của Thần Giới, chính thức đứng trên đỉnh cao nhất của Thiên Giới. 】
Uỳnh!
Một luồng ánh sáng xám tro mang theo khí tức của hư vô từ sâu trong vũ trụ giáng xuống. Khương Vô Địch đứng dậy, khí thế Hư Thần của hắn khiến toàn bộ quy tắc từ Thiên Nhân đến Thiên Quân của Thiên Giới đều run rẩy, rạn nứt.
Hắn giờ đây không chỉ là "trùm" của Thiên Giới, mà là một vị Thần hạ phàm, mang theo sức mạnh của Thần Giới (giới diện thứ 3) áp chế giới diện thứ 2.
Khoảnh khắc Phi Thăng: Thiên Đạo khúm núm
Tại Thiên Hoang Đại Lục, Khương Dao bắt đầu cất bước. Thiên Đạo của Hạ Giới vốn đã chuẩn bị sẵn lôi kiếp mạnh nhất để thử thách một vị Đế Giả. Thế nhưng, khi Thiên Đạo vừa định tụ tập mây đen, nó bỗng cảm nhận được một đôi mắt từ giới trên đang nhìn xuống.
Đôi mắt đó mang theo uy áp của Hư Thần, chỉ cần một ý niệm là có thể bóp nát toàn bộ Thiên Hoang Đại Lục.
Thiên Đạo Hạ Giới lập tức "đổi sắc mặt". Mây đen biến mất, thay vào đó là vạn dặm mây lành rực rỡ. Linh khí hóa thành bậc thang ngọc, phượng hoàng ảo ảnh bay lượn, nhạc trời vang rền cung nghênh.
Thiên Đạo thầm gào thét: "Cái vị tổ tông này mau lên giới trên đi! Thế lực sau lưng cô ấy quá kinh khủng, tôi không dám đánh, không dám đánh đâu!"
Khương Dao ngơ ngác nhìn con đường phi thăng bằng phẳng như trải thảm, cô bé mỉm cười: "Chắc chắn là cha lại giúp mình rồi."
Cung Nghênh Tiểu Thư tại Thiên Giới
Điểm phi thăng của Thiên Giới hôm nay chật kín người. Những vị cường giả Thiên Quân (Cảnh giới 19) đứng đầu các đại vương triều đều tề tựu, định xem vị Đại Đế nào từ giới dưới mà lại có khí thế phi thăng lớn đến thế.
Vút!
Cánh cổng trời mở toang. Khương Dao cưỡi Long Sư bước ra, hào quang Đế Cảnh chói lòa. Ngay phía sau cô bé, một tòa thành trì lộng lẫy lơ lửng giữa chín tầng mây — Thiên Cơ Điện — dần hiện ra.
Khương Vô Địch bước ra từ điện thờ, quanh thân tỏa ra thần quang của Hư Thần, mỗi bước chân đều khiến không gian Thiên Giới sụp đổ rồi lại tự tái tạo.
"Tuân lệnh Tông chủ! Cung nghênh tiểu thư phi thăng!"
5 vị Trưởng lão và 10 vị Đệ tử của Thiên Cơ Điện đồng loạt quỳ xuống không trung. Tiếng hô mang theo tu vi cực hạn chấn động cả Thiên Giới.
Khương Dao nhìn thấy cha, đôi mắt đỏ hoe, lao vào lòng hắn: "Cha! Con làm được rồi! Con đã đạt tới Đế Cảnh rồi!"
Khương Vô Địch xoa đầu con gái, ánh mắt hắn liếc qua đám tu sĩ Thiên Giới đang quỳ rạp dưới đất vì uy áp Hư Thần: "Đế Cảnh ở đây mới chỉ là khởi đầu thôi. Dao Nhi, Thiên Giới này cha đã dọn sạch cho con. Kể từ hôm nay, con chính là chủ nhân của nơi này!"
Toàn bộ cường giả Thiên Giới cúi đầu, không ai dám thở mạnh. Họ hiểu rằng, từ hôm nay, Thiên Giới này đã thay tên đổi họ.