MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMê Cung Dưới Lòng ĐấtChương 3: Bài Báo Cuối Cùng Của Vương Tuấn

Mê Cung Dưới Lòng Đất

Chương 3: Bài Báo Cuối Cùng Của Vương Tuấn

709 từ · ~4 phút đọc

Cuộc điều tra lập tức chuyển hướng. Giả thuyết của Lâm An – rằng hung thủ và có thể cả nạn nhân đã sử dụng một lối đi khác, một lối đi kết nối với hệ thống hầm cũ – là hướng đi duy nhất hợp lý cho một vụ án phi lý như vậy.

"Hãy tập trung vào nạn nhân," Triệu thanh tra ra lệnh trong phòng họp khẩn cấp. "Vương Tuấn là một nhà báo điều tra. Ông ta đang điều tra cái gì? Tại sao ông ta lại phải chạy trốn vào một trạm biến áp? Tìm căn hộ và văn phòng của ông ta. Lục tung mọi thứ lên."

Đội điều tra nhanh chóng tìm ra căn hộ an toàn (safe house) mà Vương Tuấn dùng làm văn phòng bí mật. Đó là một căn hộ chung cư cũ kỹ, bừa bộn giấy tờ, bản đồ và những tập tài liệu dán nhãn "TUYỆT MẬT". Trên màn hình máy tính vẫn còn đang mở một file văn bản chưa kịp lưu.

Đó là bài báo cuối cùng của ông ta. Và tiêu đề của nó khiến Triệu thanh tra phải rùng mình.

"Mê Cung Dưới Lòng Đất: Đế Chế Buôn Lậu Mới Của Thượng Hải."

Bài báo là một công trình điều tra kéo dài sáu tháng. Vương Tuấn đã phát hiện ra một điều không tưởng: một tổ chức tội phạm cực kỳ tinh vi đã tìm ra cách kết nối và sử dụng mạng lưới hầm trú ẩn không quân cũ kỹ, bị lãng quên từ thời Chiến tranh Lạnh, với hệ thống đường hầm kỹ thuật của tàu điện ngầm hiện đại.

Lâm An đọc lướt qua bài báo, tim cậu đập nhanh hơn. "Chúng lợi dụng mạng lưới này để vận chuyển hàng cấm," cậu đọc to một đoạn. "Cổ vật, ma túy, thậm chí cả vũ khí. Chúng di chuyển ngay dưới chân hàng triệu người mà không ai hay biết. Hệ thống hầm cũ cung cấp một 'xa lộ ngầm' hoàn hảo, và các đường hầm kỹ thuật của tàu điện ngầm chính là 'lối ra' để đưa hàng vào trung tâm thành phố."

Bài báo cũng chỉ ra rằng tổ chức này được điều hành bởi một kẻ bí ẩn với biệt danh "Kẻ Điều Khiển" (The Controller), một người dường như có kiến thức sâu rộng về cả cơ sở hạ tầng cũ lẫn hệ thống an ninh hiện đại của thành phố.

"Và đây," Lâm An chỉ vào đoạn cuối cùng. "Ông ấy viết rằng mình đã tìm ra 'trái tim' của mạng lưới, một điểm giao nhau quan trọng, nơi chúng dùng để làm kho trung chuyển. Và nó nằm ngay bên dưới... ga Quảng trường Nhân dân."

Mọi thứ đã sáng tỏ. Vương Tuấn không phải tình cờ có mặt ở đó. Ông ta đã đi săn, và đã đến quá gần con mồi. Ông ta đã tự mình xâm nhập vào mê cung ngầm, có lẽ đã bị phát hiện.

"Trạm biến áp không phải là nơi ông ta bị nhắm đến," Lâm An phân tích. "Đó là nơi ông ta chạy trốn. Ông ta bị dồn vào đường cùng trong đường hầm, và đã phá cửa để trốn vào trạm biến áp, nghĩ rằng đó là nơi an toàn, nơi có an ninh của chính phủ. Nhưng ông ta đã lầm."

"Kẻ sát nhân đã đuổi theo," Triệu thanh tra tiếp lời, "và chúng biết rõ hệ thống hơn ông ta. Chúng biết có một lối vào khác, một lối vào bí mật nối liền trạm biến áp với mạng lưới hầm của chúng."

Vụ mất điện và 60 giây nhiễu sóng không phải là một sự cố. Đó là một hành động có chủ ý. Đó là lúc tổ chức tội phạm kích hoạt một thiết bị điện từ (EMP) công suất lớn để vô hiệu hóa camera, hệ thống khóa từ, và mọi thứ khác, tạo ra một "cửa sổ" hoàn hảo để đột nhập, giết nạn nhân, lấy lại bất cứ bằng chứng nào ông ta có (có thể là một ổ cứng hoặc máy ảnh), và rút lui.

Bóng người mà Lâm An nhìn thấy chính là kẻ sát nhân, đang trên đường tẩu thoát trở về mê cung của mình.