MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMÊ VỢ KHÔNG LỐI VỀChương 1590

MÊ VỢ KHÔNG LỐI VỀ

Chương 1590

542 từ · ~3 phút đọc

Cố Hiềm không biết cô làm sao, còn cúi đầu vẻ rất buồn bã chán nản, còn tưởng cô tức giận, hỏi: “Cô giận hả?”

“Không, tôi có gì đáng mà tức chứ?” Tông Ngôn Hi ngẩng đầu nhìn anh, nhìn bộ dạng anh ấy bây giờ thì lại nhìn sang chỗ khác: “Mau mặc lại áo đi, đợi chút nữa có người đem đồ ăn sáng đến, trông anh thế này…”

Không đợi Tông Ngôn Hi nói xong, Cố Hiềm đã ngắt lời cô: “Tôi trông làm sao chư? Còn đẹp hơn khối em trai trên phim truyền hình đấy, mấy minh tinh đó chỉ toàn được cái mã ngoài thôi, nhìn đẹp mà vô tích sự, c0i quần áo ra có khi toàn nước lèo bụng mỡ, cô trông tôi khoẻ khoắn biết bao!”

Tông Ngôn Hi đứng lên: “Anh có mặc quần áo hay không? Không mặc thì tôi vào phòng vệ sinh đây?”

Cố Hiềm: “…”

Thế là thái độ gì?

Chẳng nhẽ trông mình xấu thật?

Cố Hiềm cúi đầu nhìn, trông đẹp thật mà.

“Cơ thể khoẻ mạnh của anh thì giữ cho bạn gái sau này của anh được không?” lnj đẩy anh một cái: “Cất giấu cơ thể đẹp đẽ của anh kĩ càng đi.”

Cố Hiềm cười đi vào phòng: “Đúng là phải giấu đi, để người khác nhìn thấy rồi thì tôi lại không muốn bị theo đuổi đâu.”

Tông Ngôn Hi: “…”

Đúng là quá tự luyến, chú Quan còn không tự luyến như thế.

Anh ta thực sự là con trai của chú Quan sao?

Cô tỏ vẻ hơi hoài nghi.

“Tông Ngôn Hi.” Cửa phòng vừa đóng lại đột nhiên mở ra, Cố Hiềm thò đầu vào: “Quần áo hôm qua cởi ra, tôi không mặc nổi thật, toàn mùi rượu, khó ngửi lắm.”

Tông Ngôn Hi: “…”

“Anh có ý gì?” Cô khoanh tay trước ngực.

“Hê hê, cô đi mua hộ tôi đi? Tiện thể mua hộ tôi một chiếc q**n l*t nam.” Cố Hiềm cười.

Tông Ngôn Hi cầm lấy chiếc gối ôm trên sô pha ném qua đó: “Anh không mặc thì cứ cởi truồng đi, đằng nào tôi cũng có quần áo, chút nữa tôi đi ra ngoài.”

“Chúng ta không phải bạn bè sao? Sao cô nhỏ mọn thế?”

“Xin lỗi, tôi không hào phóng nổi.”

Mua q**n l*t?

Vậy mà cũng nghĩ ra được.

Cuối cùng Cố Hiềm vẫn phải mặc quần áo từ hôm qua.

Hai người thu dọn xong thì khách sạn đưa cơm lên.

Rèm trong phòng đều được kéo ra, mở cửa sổ để thêm chút không khí trong lành, hai người ngồi ăn sáng trên bàn, vừa ăn vừa nói chuyện.

“Cô có thần tượng nam không?” Cố Hiềm hỏi.

Tông Ngôn Hi nói: “Không.”

“Đúng là vô vị.”

Tông Ngôn Hi: “???”

“Cô có thần tượng nữ nào không?” Tông Ngôn Hi hỏi ngược lại.

“Có.”

“Ai?”

“Không nói cho anh.”

Tông Ngôn Hi: “…”

Cô uống một hớp sữa: “Tôi còn không thèm biết í chứ.”

Cố Hiềm cười, đặt một miếng khoai tây chiên trong đĩa của mình lên đĩa của cô: “Cái này ngon này.”

Tông Ngôn Hi gắp lên cho vào miệng.