MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMinh hôn âm duyên - Nhật ký tìm vợ của thiếu gia maChương 392

Minh hôn âm duyên - Nhật ký tìm vợ của thiếu gia ma

Chương 392

618 từ · ~4 phút đọc

Chương 392

Gương mặt Vân Kỳ mang theo nụ cười, nhưng lời nói ra lại lạnh lẽo tận xương tủy: “Tôi muốn tất cả sản nghiệp của nhà họ Chu đều rơi vào khủng hoảng nghiêm trọng.”

“Tuyệt đối không thành vấn đề, chủ nhân.”

Hai người bình tĩnh nói: “Sản nghiệp dưới trướng nhà họ Chu tuy lớn, nhưng nội bộ nhà họ Chu xảy ra vấn đề, lòng người không đoàn kết, tuy muốn hoàn toàn đánh đổ nhà họ Chu, tạm thời là chuyện không thể nào, có điều nếu chỉ để họ rơi vào khủng hoảng, lại rất dễ dàng. Gia tộc như vậy, sau khi gặp nguy cơ, hoặc ôm chặt lấy nhau, một lòng chống địch, hoặc là chật vật mạnh ai nấy chạy, từ đó không thể gượng dậy nổi, lòng tin suy nghĩ không còn thống nhất.”

Vân Kỳ nói: “Trùng trăm chân tổn thương nhưng không chết hẳn, đạo lý này tôi hiểu, các người cứ việc thoải mái làm đi, nếu về mặt tiền bạc có vấn đề gì, bất kỳ lúc nào cũng có thể báo với tôi, tôi sẽ sắp xếp thỏa đáng.”

“Vâng.”

Hai người đáp một tiếng, đi ra ngoài.

Hai người vừa đi chưa lâu, điện thoại Vân Kỳ vang lên, anh ta ấn nút nghe, đây là cuộc gọi video, trên màn hình xuất hiện hình ảnh một cô gái: “Chủ nhân, tôi đã có được lòng tin trên dưới nhà họ Chu, nhất là ông cụ Chu, ông ấy đã cho tôi vào trung tâm quyền lực.”

Cô gái kia, là con cháu nhánh khác được ông cụ Chu rất yêu thương chiều chuộng – Chu Vy Hân.

“Rất tốt.”

Vân Kỳ nói: “Lần này tấn công sản nghiệp nhà họ Chu, vẫn cần cô động tay động chân, trong nội bộ nhà họ Chu.”

“Anh yên tâm.”

Chu Vy Hân cung kính nói: “Tôi đã chuẩn bị tất cả thỏa đáng, bất kỳ lúc nào cũng có thể ra tay.”

Vân Kỳ cúp điện thoại, cơ thể ngửa ra sau, dựa vào ghế sô pha, khóe môi lộ ra nụ cười ý vị thâm sâu.

“Dục vọng của con người đúng là đồ tốt.”

Anh ta than thở nói: “Chỉ cần có thể thao túng dục vọng, sẽ có thể thao túng được con người. Trước mặt dục vọng, không có lòng trung thành nào đáng nói. Cái gọi là trung thành, chỉ là cám dỗ chưa đủ lớn thôi.”

Ý cười trên mặt anh ta nhạt dần, đáy mắt lại lạnh lẽo tận xương tủy.

“Thật đáng mong chờ, không biết khi Chu Nguyên Hạo đối mặt với tất cả những chuyện này, sẽ có biểu cảm thế nào.”

Ở một trấn nhỏ gần chân núi tuyết Ngọc Long, bà chủ quán rượu sáng sớm vừa mở cửa, chuẩn bị quét dọn vệ sinh, đột nhiên cạch một tiếng, có khách đến.

Bà chủ kỳ quái liếc nhìn, thầm nghĩ sớm như vậy, sao lại có khách?

Quán rượu ở đây, làm ăn với khách du lịch, thông thường mà nói, chiều và tối sẽ đông khách hơn một chút, sáng sớm, cơ bản chẳng có ai cả.

“Bà chủ, lấy một bình rượu.”

Người đến là một người trẻ tuổi, vô cùng đẹp trai, bà chủ cũng bị kinh diễm, không nhịn được nhìn thêm vài lần: “Anh bạn, anh muốn rượu gì?”

“Cái gì cũng được, chỉ cần là rượu.”

Người trẻ tuổi đặt một xấp tiền màu đỏ lên quầy.

Ánh mắt bà chủ sáng lên, lấy tiền, cất vào dưới quầy, sau đó lấy bình rượu đắt nhất đưa cho anh: “Anh bạn, mới sáng sớm, uống rượu gì chứ? Có phải bị phụ nữ đá không?”

Người trẻ tuổi không để ý cô ta, nhấc bình rượu, nốc vào miệng.