MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMinh hôn âm duyên - Nhật ký tìm vợ của thiếu gia maChương 481

Minh hôn âm duyên - Nhật ký tìm vợ của thiếu gia ma

Chương 481

628 từ · ~4 phút đọc

Chương 481

Anh hừ lạnh một tiếng, trong giọng nói dường như còn mang theo một chút khinh thường. Phong Sơ dọn dẹp đồ đạc xong, đi chuẩn bị đồ ăn cho chó cho Đa Đa, xoa xoa đầu nó rồi mới rời khỏi cửa đi làm.

Đáy mắt Chu Nguyên Hạo hiện lên vẻ lo lắng.

Trên tiết học chuyên ngành, tôi đang vẽ một bức tranh tĩnh vật, đột nhiên tiếng chuông di động vang lên.

Tôi cầm điện thoại lên vừa nhìn, là một đoạn tin nhắn do Khương Kha gửi tới.

Tôi mở tin nhắn ra, sắc mặt lập tức thay đổi.

“Chị ơi, chị mau tới cứu em.”

Tôi lập tức buông bút vẽ, cầm lấy cặp định chạy ra ngoài. Giáo viên dạy chuyên ngành vội vàng la lên: “Bạn học Khương Lăng, em muốn đi đâu vậy ạ?”

“Thưa cô, em cảm thấy không được khỏe cho lắm, có thể là di chứng do chữa bệnh bằng hóa chất.” Tôi dùng vẻ mặt cầu xin nói.

Thái độ giáo viên lập tức thay đổi: “Vậy thì mau trở về nghỉ ngơi đi, đừng có cậy mạnh, thân thể quan trọng hơn.”

Tôi nở nụ cười cảm kích với cô giáo, lập tức bước ra khỏi cửa phòng học, đi tới bãi đỗ xe khởi động chiếc xe minibus, chạy về phía sân golf St Laurent.

Nghe nói sân golf St Laurent là sân bóng tốt nhất Hà Thành, nơi này rất nổi tiếng, không chỉ có thiết bị tiên tiến và chất lượng phục vụ tốt, mà toàn bộ nhân viên nhặt bóng của bọn họ đều là thiếu niên xinh đẹp.

Nói tới điểm này lại thấy có vẻ mập mờ.

Tôi đậu chiếc minibus ở cổng sân bóng, đang muốn vào cửa, lập tức bị mấy bảo vệ ngăn cản. Bọn họ mặt không đổi sắc nói: “Thưa cô, nếu như cô không có thẻ VIP thì không thể vào trong sân được ạ.”

Sắc mặt tôi trầm xuống: “Làm một cái thẻ hội viên tốn bao nhiêu tiền?”

Bảo vệ khinh bỉ liếc mắt nhìn tôi một cái: “Bốn trăm năm mươi triệu ạ.”

Tôi trực tiếp lấy một túi tiền mặt to tướng từ trong xe ra, ném thẳng lên mặt bọn họ: “Tránh ra, tôi muốn vào trong tìm người.”

Bảo vệ nhìn thấy tiền, ý coi thường trong mắt càng sâu thêm, đoán chừng bọn họ đã coi tôi thành nhà giàu mới nổi. Nhưng mà xem thường thì xem thường, ai cũng không bỏ qua cho tiền được, cho nên bảo vệ mới hiền lành nói: “Thư cô, cái này… còn cần phải xử lý một ít thủ tục…”

Tên bảo vệ còn đang nói, một người đàn ông anh tuấn mặc âu phục lập tức đi tới, cười nói: “Thưa cô để tôi đưa cô đi làm thẻ hội viên.”

Tôi trực tiếp lấy một xấp tiền ra đưa cho anh ta: “Anh giúp tôi xử lý thủ tục đi.”

Trên mặt người đàn ông anh tuấn kia mang theo nụ cười thỏa đáng: “Rất vui được cống hiến sức lực cho cô, thưa cô.”

“Tôi hỏi anh, ở chỗ của các người có nhân viên nhặt bóng nào tên là Khương Kha hay không?” Tôi hỏi.

Sắc mặt phục vụ khẽ biến, lập tức gật đầu nói: “Đúng vậy thưa nữ sĩ, chẳng lẽ ngài cảm thấy hứng thú với vị kia sao?”

Mặt tôi không chút thay đổi, gật đầu. Phục vụ kia thấp giọng nói: “Thưa cô, cái này lẽ ra tôi không nên nói, nhưng mà tôi phải nhắc nhở ngài chú ý một chút. Phẩm hạnh của Khương Kha không đoan chính, đi đâu cũng quyến rũ khách hàng. Cậu ấy chỉ vừa tới đây được vài ngày mà đã có vài vị khách đánh nhau vì cậu ấy rồi đấy.”