MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMinh hôn âm duyên - Nhật ký tìm vợ của thiếu gia maChương 510

Minh hôn âm duyên - Nhật ký tìm vợ của thiếu gia ma

Chương 510

513 từ · ~3 phút đọc

Chương 510

Lúc đó tôi bất lực, lúc này, tôi cũng bất lực.

Tôi cắn chặt răng, nói: “Ông ăn thịt của tôi đi.”

“Chị!” Khương Kha cả kinh nói: “Chị đừng xúc động như vậy mà.”

Ánh mắt Lục Thương Quyền chợt lạnh lùng, khóe miệng lại mang theo nụ cười mỉm: “Thế nào? Cắt thịt nuôi ưng à? Không nghĩ tới cô vậy mà lại ngu xuẩn như vậy.”

Dứt lời, gã ta cúi đầu, cắn một miếng ở trên cổ của cô gái, máu toàn thân của cô gái đều chảy vào trong miệng ông ta, hai mắt cô gái trắng dã, toàn thân không ngừng run rẩy, trên mặt lộ ra vẻ mặt thống khổ cực kỳ.

Tôi nắm chặt nắm đấm, dường như vết cắn kia đang ở trên cổ tôi vậy.

Hút máu xong, cô gái đã chết đến không thể nào thảm thương hơn, gã ta lại cắn vào ngực thiếu nữ, bắt đầu hưởng thụ bữa đại tiệc máu thịt. Tôi không nhìn nổi nữa, quay người lại che mắt của Khương Kha: “Chúng ta đi thôi.”

“Ai cho phép các người rời đi?”

Tôi cắn chặt răng, che Khương Kha ở sau lưng, trừng mắt nhìn gã ta: “Anh còn muốn gì nữa đây? Thêm một bữa cơm nữa à?”

Lục Thương Quyền mang theo khuôn mặt dính đầy máu bước đến gần tôi, cơ thể gã ta tỏa ra hơi thở nóng rực, gã ta đi đến đâu, thảm dưới chân và đồ đạc tan chảy đến đấy.

Không phải là do bị lửa đốt cháy mà là trực tiếp bị nóng chảy vì nhiệt độ cực cao.

Đôi mắt gã ta dần chuyển sang màu đỏ thẫm như máu. Gã ta bóp chặt lấy cổ tôi, sắc mặt trở nên vặn vẹo vì kích động: “Tôi muốn thành lập một vương quốc phi cương ở thành phố này. Khi vương quốc của tôi được lập nên thì cô chính là thức ăn chính cho bữa tiệc mừng của tôi, đến lúc đó, tôi sẽ từng ngụm, từng ngụm ăn sạch hết máu thịt của cô.”

Dứt lời, gã ta vứt tôi xuống đất. Tôi cắn răng nói: “Nguyên Hạo… Tư Không Uy Viễn và những người khác sẽ không để anh thực hiện được mưu đồ của mình đâu.”

“Chỉ là một đám ô hợp mà thôi.” Lục Thương Quyền cười lạnh, đúng lúc này, một tên phi cương vội vàng chạy đến, không thèm nhìn chúng tôi, nôn nóng nói: “Đại nhân, kế hoạch cảm hoá đã thất bại rồi.”

“Cậu nói gì cơ?” Sắc mặt Lục Thương Quyền trầm xuống.

Tên phi cương kia cúi đầu, nói: “Thưa ngài, dựa theo mệnh lệnh của ngài, chúng tôi đã phái ra phi cương đến khu vực thành thị náo nhiệt để cảm hoá loài người, chuyển hóa loài người thành phi cương, thế nhưng, bọn họ dường như đã biết trước kế hoạch của chúng ta, phục kích ở một số vị trí, chặn chúng tôi lại, mấy người chúng tôi phái ra…”

Tên phi cương kia cúi đầu xuống càng thấp: “Một người cũng không trở về.”