MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMinh hôn âm duyên - Nhật ký tìm vợ của thiếu gia maChương 687

Minh hôn âm duyên - Nhật ký tìm vợ của thiếu gia ma

Chương 687

391 từ · ~2 phút đọc

Chương 682

“Nếu cô không biết gì cả, thì cô cũng không cần thiết phải sống sót nữa.” Chu Nguyên Hạo lạnh nhạt chỉ một cái vào trán cô ta, trên mặt cô ta dại ra một tí, tiếp theo làn da toàn thân bắt đầu rách ra, giống như lột vỏ một quả chuối vậy, từ trên người cô ta lột ra.

Cô ta hét to, rơi xuống Thái Bình Dương, gió lốc thổi qua những bắp thịt lộ ra của cô ta, đau đến mức cô ta muốn hét cũng hét không được.

Nhưng mà, ý thức của cô ta vẫn luôn tỉnh táo.

Ùm!

Cô ta rơi vào trong nước biển, cơ thể chia năm xẻ bảy, nhưng mà cơn đau dữ dội, vẫn như cũ không hề giảm bớt.

Cô ta mở to hai mắt nhìn, từng chút chìm vào đáy biển.

Cứu tôi… Cứu tôi…

Chu Nguyên Hạo nhìn mặt biển khôi phục lại sự yên lặng, giọng nói giống như dao găm: “Tôi đã giam cầm linh hồn của cô ở trong cơ thể vĩnh viễn, cho dù máu thịt của cô có bị các loại cá ăn hết, chỉ còn lại có khung xương, cô cũng sẽ không bao giờ được giải thoát đâu.”

Lúc này, tôi đang ở trong nhà, ôm Nguyệt Hy trong lòng ngực, Tống Anh, Đông Phương Lân, Cao Thanh Hoàng và Tướng quân Cao đều đang trợn mắt há miệng nhìn tôi.

“Đây là…” Cao Thanh Hoàng thử thăm hỏi.

“Con gái của tôi.” Tôi nhẹ nhàng xoa đầu Nguyệt Hy, trên tay Nguyệt Hy cầm một cây kẹo que, không ngừng liếm cây kẹo.

Mọi người cùng lúc hít ngụm khí lạnh, Cao Thanh Hoàng kinh ngạc thật lâu nói không ra lời: “Của Chu Nguyên Hạo sao? Chuyện xảy ra khi nào?”

Tôi cười mà không đáp, Đông Phương Lân lắc đầu nói: “Không thể nào, lúc trước tổ bốn chúng tôi đã điều tra những gì cô đã trải qua, ba bốn năm trước cô vẫn còn ở trường học, hoàn toàn không có mang thai, chắc chắn là nhận nuôi rồi?”

Tôi tiếp tục cười mà không đáp.

Cao Thanh Hoàng nghe nói là nhận nuôi, giống như nhẹ nhàng thở ra, Tống Anh ngồi xổm xuống, sờ đầu Nguyệt Hy: “Thật là đáng yêu, dì là dì Tống Anh của con đây, mau gọi tiếng dì nghe một cái.”