MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMinh hôn âm duyên - Nhật ký tìm vợ của thiếu gia maChương 722

Minh hôn âm duyên - Nhật ký tìm vợ của thiếu gia ma

Chương 722

430 từ · ~3 phút đọc

Chương 718

Nguyệt Hy cao hứng gật nhẹ đầu: “Ngoéo tay nhé mẹ.”

Mạc Thiên Phàm ngạc nhiên hỏi: “Cô cũng có túi Giới Tử à?”

“Cái của tôi đã cất trong phủ tướng quân được bốn năm rồi.” Tôi nói: “Có điều bây giờ không gian hai giới bất ổn, loại pháp khí không gian này vẫn nên bớt sử dụng thì hơn.”

Mạc Thiên Phàm lập tức ỉu xìu.

Tôi nén cười, vỗ vỗ bả vai anh ta: “Có điều lần này anh làm không tệ.”

Anh ta thoáng cái giống như lập tức được hồi máu.

Trong lòng tôi cảm thán, thật đúng là dễ dỗ dành mà.

Sau khi thu dọn đồ đạc xong, chúng tôi ngồi trên một chiếc xe tải quân dụng, Ngô Băng Nhi lạnh lùng nghiêm mặt đánh giá từ trên xuống dưới tôi một lần, trầm giọng nói: “Không phải cô có chuyện gì gạt tôi đó chứ?”

Tôi tỉnh bơ hỏi: “Cô muốn ám chỉ cái gì đây?”

Giọng điệu cô ta lại càng lạnh thêm vài phần: “Lúc đầu tôi đã không đồng ý cho các người tham gia, nhưng đây là ý tứ cấp trên, tôi từ chối cũng không hay lắm. Tôi đã dễ dàng tha thứ cho các người dẫn theo một đứa nhỏ, nhưng mà cô là thành viên của nhóm chúng tôi, có chuyện gì thì cũng không được gạt tôi. Nếu như để cho tôi biết thì đừng trách tôi không khách khí.”

Mạc Thiên Phàm nằm trên mặt đất, hai tay gối ở sau đầu, cà lơ phất phơ cười nói: “Cô đã bao giờ khách khí đâu nhỉ?”

Ngô Băng Nhi hơi nheo mắt lại.

Tôi trầm giọng nói: “Thiên Phàm, không được vô lễ.”

Bây giờ không phải là lúc để đấu tranh nội bộ, cho dù chúng tôi có bất mãn với cô ta thì cũng phải chịu đựng mà thôi. Mạc Thiên Phàm kiêu căng hừ một tiếng, không thèm lên tiếng.

“Tính tình anh ta không được tốt cho lắm, còn xin đội trưởng Ngô rộng lòng tha thứ.” Tôi cười nói: “Đội trưởng cứ yên tâm, chúng tôi cũng là vì sinh tử tồn vong của hàng nghìn hàng vạn sinh linh trên thế gian, tuyệt đối sẽ không gây ra cản trở đâu.”

Ngô Băng Nhi lạnh lùng nói: “Tốt nhất là như vậy.”

Lúc này chúng tôi cũng không hề biết, thiếu tá Hà đã dẫn theo chiến sĩ xuất phát trở về, vừa mới đi được nửa đường, toàn bộ trang bị máy móc lập tức giống như bị hỏng, kim đồng hồ trên thiết bị chuyển động lung tung.