MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMinh Sát Nhãn: Kẻ Thôn Phệ Quy TắcChương 10: LỜI THỀ DƯỚI GỐC ANH ĐÀO CHÁY RỤI

Minh Sát Nhãn: Kẻ Thôn Phệ Quy Tắc

Chương 10: LỜI THỀ DƯỚI GỐC ANH ĐÀO CHÁY RỤI

960 từ · ~5 phút đọc

Ánh hừng đông yếu ớt của ngày mới không thể xuyên qua tầng mây phóng xạ dày đặc, nhưng nó đủ để rọi sáng một vùng ngoại ô hoang tàn phía Tây Tokyo. Sau một đêm hành quân tử thần qua những đường hầm ngầm, đoàn người của Kaito và Yumi cuối cùng cũng thoát ra được một thung lũng nhỏ, nơi từng là một công viên quốc gia sầm uất.

Tại trung tâm của thung lũng, một hình ảnh hiện ra khiến tất cả phải lặng người: Một gốc cây anh đào cổ thụ khổng lồ, cao bằng tòa nhà năm tầng, đứng sừng sững giữa đất trời. Nhưng cây không còn màu hồng rực rỡ của mùa xuân. Thân cây đen kịt vì vết cháy của bom napalm, cành lá trơ trụi như những cánh tay khô héo vươn lên oán than với bầu trời.

Đây chính là điểm tập kết cuối cùng của phe kháng chiến tại Tokyo – "Vùng Đất Câm Lặng".

Kaito được Yumi dìu đến tựa lưng vào gốc cây cổ thụ. Dòng máu chảy ra từ tai và mắt anh đã khô lại thành những vệt sẫm màu, khiến khuôn mặt anh trở nên lạnh lẽo và đầy sát khí. Anh nhìn quanh, những người dân sống sót đang mệt mỏi gục xuống, nhưng trong mắt họ không còn vẻ vô hồn của những con chuột dưới hầm tàu. Họ nhìn về phía Kaito như nhìn về một vị thần hộ mệnh.

"Kaito, đây là nơi linh khí của Nhật Bản vẫn còn sót lại chút ít," Yumi nói khẽ, cô lấy ra một miếng ngọc thạch cũ kỹ, đặt vào hõm cây. Một luồng sáng xanh mờ nhạt tỏa ra, tạo thành một màn chắn năng lượng tự nhiên che khuất sự dò tìm của vệ tinh Aegis. "Dưới gốc cây này, kinh mạch của anh sẽ tự hồi phục nhanh hơn."

Kaito nhắm mắt, cảm nhận một luồng hơi ấm dịu nhẹ từ vỏ cây cháy xám truyền vào lưng. Trong tâm thức, Minh Sát Nhãn của anh bắt đầu tự điều chỉnh. Những vết nứt trong kinh mạch do hấp thụ năng lượng quái thú và sử dụng quá mức nhãn thuật bắt đầu được lấp đầy bởi một thứ năng lượng thanh khiết, cổ xưa.

“Chủ nhân... linh hồn của thanh kiếm cần được rèn lại...” một tiếng thì thầm vang lên trong đầu Kaito, mơ hồ như tiếng gió qua kẽ lá.

Anh mở mắt, nhìn vào chuôi kiếm gãy đang đặt bên cạnh. Nó không còn rỉ sét, mà sáng lên một màu xám bạc huyền bí. Trải qua những trận chiến sinh tử, thanh kiếm gãy này dường như đã cùng anh "tiến hóa".

"Yumi," Kaito gọi khẽ. "Cô đã nói chúng ta cần một biểu tượng. Nhưng một biểu tượng là chưa đủ. Chúng ta cần sức mạnh để quét sạch lũ xâm lược kia khỏi vùng đất này."

Yumi nhìn anh, ánh mắt cô phản chiếu bóng hình cây anh đào cháy rụi. "Vance đang chuẩn bị cho chiến dịch 'Thanh Trừng Cuối Cùng'. Hắn muốn dùng năng lượng từ các mạch ngầm để kích hoạt lò phản ứng Genesis, biến toàn bộ Tokyo thành một pháo đài bay. Nếu điều đó xảy ra, người dân Nhật Bản sẽ vĩnh viễn không còn cơ hội đứng lên."

Kaito gượng dậy, đôi bàn tay anh siết chặt lấy vỏ cây sần sùi. Anh nhìn thấy trên thân cây những vết chém của đạn laser, những vết sẹo của thời đại công nghệ tàn bạo. Một sự phẫn nộ thầm lặng bùng cháy trong tim anh.

"Dưới gốc cây anh đào đã chết này, tôi – Arisugawa Kaito – xin thề," giọng anh vang vọng trong thung lũng, khiến những người dân đang nghỉ ngơi cũng phải ngẩng đầu. "Máu của chúng ta đã đổ xuống, nước mắt của chúng ta đã cạn. Từ hôm nay, tôi sẽ không chỉ bảo vệ những người ở đây. Tôi sẽ là lưỡi kiếm chém đứt sự kiêu ngạo của Aegis. Tôi sẽ lấy lại màu hồng cho những cánh hoa này, dù phải dùng máu của quân đoàn viễn chinh để tưới đẫm nó!"

Cây anh đào bỗng rung chuyển nhẹ. Một cánh hoa duy nhất, khô héo và cháy sém, từ trên cao rơi xuống, đậu nhẹ trên lưỡi kiếm gãy của Kaito.

[Hệ thống thông báo: Tương thích linh hồn đạt 120%. Cấp độ E chính thức viên mãn. Chuẩn bị đột phá Cấp D: Ngự Khí.]

Luồng áp lực xung quanh Kaito bỗng chốc thay đổi. Không còn là sự thô bạo của quái thú, mà là sự sắc lẹm của một thanh kiếm vừa ra khỏi lò rèn. Mái tóc của anh, vốn bị bạc đi một nhúm, giờ đây chuyển sang màu xám bạc hoàn toàn ở phần mái, như một minh chứng cho sự biến đổi về chất.

Yumi quỳ một chân xuống trước mặt Kaito, không phải với tư cách người dẫn đường, mà là một chiến binh trung thành. "Vậy thì, hãy để chúng tôi là những cánh hoa anh đào dưới chân anh. Kiếm Thánh, hãy dẫn dắt chúng tôi về nhà."

Đằng xa, phía trung tâm Tokyo, những chùm sáng Laser từ các phi thuyền của Vance vẫn quét qua bầu trời như những đôi mắt quỷ. Nhưng giờ đây, giữa thung lũng hoang tàn, một tia hy vọng mới đã được thắp lên.

Chương 10 khép lại, kết thúc Giai đoạn 1 của hành trình. Kaito không còn là một kẻ sống sót chạy trốn. Anh đã trở thành một thủ lĩnh, một kiếm sĩ mang trên mình vận mệnh của một quốc gia đã mất. Giai đoạn 2 của cuộc chiến – cuộc phản công từ bóng tối – chính thức bắt đầu.