MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMở Mắt Thấy Thần TàiChương 374

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Chương 374

1,526 từ · ~8 phút đọc

Chương 374: Tìm được người giúp đỡ

Anh nợ em một câu yêu thương!

Chuyện này, Phương Bảo Nhi thật sự lòng có dư mà lực không đủ. Mặc dù cô muốn nhúng tay, nhưng

chẳng lẽ lại bày ra thân phận là người nhà họ Phương?

Trở về bên Trần Hạo . Lúc này thấy một đám người xông vào phòng học, Từ Dương Dương đã hoảng sợ tột độ. Nói thật thì ngay cả Thẩm Quân Văn cũng thấy sợ hãi. Rõ ràng chuyện lần này bị xé ra cho to chuyện.

“Làm sao bây giờ? Chắc trưởng khoa cũng không ngăn cản họ được lâu đâu.” Từ Dương Dương hoảng sợ khóc lóc. Cuối cùng Thẩm Quân Văn nhìn Hồ Huệ Mẫn: “Huệ Mẫn, lần trước không phải Dương Phi Huyền đã cho em phương thức liên lạc sao? Nếu thật sự không được thì em đi tìm Dương Phi Huyền đi, cô ấy nói sau

Anh nợ em một câu yêu thương!

này có chuyện thì có thể tìm cô ấy mà”

Hồ Tuệ Mẫn nói: “Nhưng em lo lúc đó chị Huyền

chỉ nói khách sáo vậy thôi. Thân phận của chị ấy là gì?

Sao có khả năng thật sự quan tâm chúng ta?”

Anh nợ em một câu yêu thương!

Hồ Tuệ Mẫn không phải làkhông nghĩ đến chuyện tìm Dương Phi Huyền.

“Khụ khụ, đừng nghĩ mấy chuyện này nữa, chúng ta chỉ còn cơ hội là Dương Phi Huyền thôi.” Thẩm Quân Văn nói. Lý Văn Đào và Từ Dương Dương cũng gửi gắm

hy vọng vào Hồ Huệ Mẫn.

“Được rồi, để em thử xem” Hồ Tuệ Mẫn gật đầu,

Anh nợ em một câu yêu thương!

sau đó gọi số điện thoại của Dương Phi Huyền.

Điều khiến Hồ Tuệ Mẫn bất ngờ là lần này, Dương Phi Huyền bắt máy rất nhanh. Cô ta chưa kịp hàn

huyên thì đã vội vã kể lại mọi chuyện.

“Chị Phi Huyền, thật sự rất cảm ơn chị, chị có thể

Anh nợ em một câu yêu thương!

hỏi thăm giúp em đã là tốt rồi.”

Hiển nhiên Dương Phi Huyền đã đồng ý, Hồ Huệ Mẫn phấn khởi nói. Nhưng ngay sau đó, Dương Phi

Huyền lại gọi điện thoại trở về.

“Huệ Mẫn, chuyện này khác với lần trước, chị đã hỏi giùm em rồi, có cậu Hoàng ra mặt, nhưng cụ thể

Anh nợ em một câu yêu thương!

thế nào thì các em phải đi hỏi tổng giám đốc Chu ở

Thục Xuyên, ông ấy phải tìm hiểu rõ chuyện này thì mới quyết định là có ra mặt hay không. Chị chỉ có thể giúp em đến đây thôi. Dương Phi Huyền thở dài.

Lúc nãy cô gọi điện thoại cho cậu Hoàng, cậu Hoàng thật sự đồng ý, hơn nữa còn hỏi tổng giám đốc Chu. Cậu Hoàng là em trai nuôi của Cậu Trầnnên đương nhiên tổng giám đốc Chu không dám sơ ý. Thế nên còn phải đi tìm tổng giám đốc Chu để ông ta tìm

hiểu rõ ràng chuyện này mới được.

Anh nợ em một câu yêu thương!

Sau khi cúp điện thoại, đám Hồ Tuệ Mẫn vội vã rời đi. “Thật may mắn, không ngờ lại có kẻ giúp họ”

Vương Tiểu  bất bình nói.

Trần Hạo  cười khổ lắc đầu. Nói tới nói lui cũng là mình giúp họ. Thực tế đôi khi Trần Hạo  thật sự muốn công khai thân phận, vậy thì ít ra mình sẽ bớt đi rất nhiều phiền phức. Nhưng cũng như lời cha từng nhắc nhở, một khi thân phận bị phơi bày, mình sẽ gặp phiền phức không ít hơn bây giờ là bao. Cho nên cậu thật sự

không có cách nào khác.

Anh nợ em một câu yêu thương!

Mạnh Xuyên vào phòng học không thấy người

đâu, đương nhiên sẽ không khó xử các sinh viên khác.

Sau khi học xong bốn tiết buổi sáng, buổi chiều không có tiết học nào, Trần Hạo  chuẩn bị về nhà. Cũng đúng lúc này, Trần Hạo  nhận được một cuộc

điện thoại của Chu Minh.

Anh nợ em một câu yêu thương!

“Cậu Trần , sau mấy ngày liên tục điều tra không ngừng nghỉ, cuối cùng chúng tôi cũng đã tìm được manh mối về Phương Mộng Hân.” Chu Minh phấn khởi nói.

“Được rồi, tôi đang chuẩn bị đến chỗ ông đây Trần Hạo  cũng kích động nói. Nghe thấy đầu dây bên kia, Chu Minh có vẻ rất bận. Trần Hạo  cũng không nhiều lời mà trực tiếp cúp máy, sau đó lái xe đến biệt

thự của Chu Minh.

Khi Trần Hạo  đến nơi thì bên ngoài biệt thự của Chu Minh đã có không ít xe. Mạng lưới quan hệ của Chu Minh cực kỳ phức tạp, có rất nhiều người đến tìm ông ta, Trần Hạo  cũng không thấy bất ngờ, đành phải

Anh nợ em một câu yêu thương!

đỗ xe ở một bên.

Sau khi đến đây, Trần Hạo  mới thấy Chu Minh

thật bận rộn, người muốn tìm ông ta có thể xếp hàng

đến tận ngoài cổng, không khác Lý Trấn Quốc là bao. Trần Hạo  cười khổ, lập tức đi vào bên trong.

Anh nợ em một câu yêu thương!

“Chị Huệ Mẫn, chúng ta phải chờ đến khi nào? Đông người thế này, bây giờ ba tôi còn chưa về, tôi lo chết mất” Nhóm Từ Dương Dương cũng đang chờ đợi ở đây.

“Đừng sốt ruột, nếu chị Phi Huyền đã nói thì tổng giám đốc chắc chắn sẽ gặp chúng ta” Hồ Tuệ Mẫn nói.

“Hầy, đúng là… Không biết tổng giám đốc Chu đang bận việc gì nữa, đã đợi hai tiếng rồi” Cũng có

người không kiên nhẫn nói.

Anh nợ em một câu yêu thương!

Lúc này, Hồ Tuệ Mẫn bỗng liếc nhìn thấy một thanh niên vừa từ bên ngoài đi vào. Thực ra những người khác cũng đều chú ý tới người thanh niên này. Bởi vì những người đến đây hầu hết đều là muốn tìm tổng giám đốc Chu bàn chuyện làm ăn, chỉ sợ gặp phải đối thủ cạnh tranh ở đây, nhưng khi thấy là một thằng nhóc trẻ tuổi, không ít người đều khinh miệt nhìn lại. Loại người này cũng có thể tìm tổng giám đốc Chu làm

việc sao? Thật buồn cười.

Thanh niên này chính là Trần Hạo . Trần Hạo đương nhiên cũng thấy Hồ Tuệ Mẫn và Từ Dương Dương, chẳng qua cậu không ngờ bây giờ họ vẫn còn đang chờ ở đây.

Trần Hạo  cũng không kiêng dè mà lại gần hỏi:

Anh nợ em một câu yêu thương!

“Các cậu còn đang chờ à?”

“Hừ, cậu tới đây làm gì?” Thấy Trần Hạo , Hồ Tuệ Mẫn nhớ lại mấy lần trước bị Trần Hạo  vả mặt, trong lòng cô ta lập tức khó chịu. Từ Dương Dương lại càng không phải nói, phẫn nộ nhìn Trần Hạo . Nếu không phải cậu ta giành hết sự nổi bật của Lương Phi, khiến Lương Phi buồn bã thì mình sẽ không nóng tính suốt mấy ngày. Nếu không phải hôm qua cậu ta đạp mình thì sao tối hôm đó mình lại tức giận đến mức không ăn cơm được, sáng hôm sau cảm xúc mất khống chế đến nỗi đánh người? Nói trắng ra thì đầu sỏ gây nên chính

là Trần Hạo , Từ Dương Dương nghĩ vậy.

“Cậu ta còn tới đây làm gì nữa? Đương nhiên là tới cười nhạo chúng ta! Không ngờ cậu lại là loại người như vậy, thật ghê tờm! Tức chết tôi!“ Từ Dương Dương

Anh nợ em một câu yêu thương!

hung tợn nói.

Hồ Tuệ Mẫn vẻ mặt chán ghét, rõ ràng là cũng

đồng ý với cách nói của Từ Dương Dương: “Trần Hạo , tôi biết bây giờ cậu giàu có, nhưng cậu đừng cho rằng mình hơn người mà chạy đến đây chê cười chúng tôi. Tôi nói cho cậu biết, tôi sẽ không để loại người như

cậu cười nhạo đâu!”

Anh nợ em một câu yêu thương!

Ha ha… Trần Hạo  lắc đầu cười khổ. Thực tế lúc thấy họ, Trần Hạo  cũng cảm thấy mình đã xem trò hay đủ rồi, dù sao họ cũng vận dụng mạng lưới quan hệ thì đến cậu Hoàng và tổng giám đốc Chu, nể mặt tình cảm bạn học, Trần Hạo  không ngại giúp Hồ Tuệ Mẫn một chút. Nhưng bây giờ xem ra Hồ Tuệ Mẫn không hề nhớ tình bạn học, cứ như mình làm gì cô ta cũng sẽ

khinh thường trào phúng mình.

Cho nên Trần Hạo  cười bất đắc dĩ: “Các cậu nhầm rồi, tôi không rảnh, cũng không hơi đâu mà ngày nào cũng dòm ngó các cậu, càng không ăn no rửng mỡ chạy tới đây xem trò hề của các cậu”

Sau đó Trần Hạo  đút tay vào túi quần, đi vào cửa biêt thư.

Anh nợ em một câu yêu thương!