MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMở Mắt Thấy Thần TàiChương 582

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Chương 582

1,083 từ · ~6 phút đọc

Nguồn: Vastarel

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Group Zalo: https://zalo.me/g/ibpsuj318

Chương 582 : Thiếu Thánh Chủ “Trần Thiếu?” Một số cô gái đã bị sốc. “Ta hình như đã từng nghe qua cái tên này, nhưng thật ra không nhớ ra được!” “Hừm, ta đã  điều tra đặc biệt, ta nói làm cho ngươi sợ chết khiếp!” Vân Phỉ nói. “làm sao?” “Ta nghe người ta nói Trần Thiếu này lai lịch rất lớn, tài sản ngoài sức tưởng tượng của người thường, ngươi yêu cầu bao nhiêu, hắn liền có thể cho ngươi bằng đấy tiền!”

Vân Phỉ không khỏi ghen tị ánh mắt.

“Thật sao?Còn trẻ mà giàu có như vậy thật sao?”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Khi Trần Hạo rót trà cho Vân Phỉ, nước trà vô tình bị rò rỉ, tất cả đều tràn lên quần áo của Vân Phỉ.

“A! Tên khốn khốn kiếp!” Vân Phỉ lập tức bị bỏng đứng lên, như hồ ly bị giẫm đuôi.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Mà Vân Phỉ lại càng la lên ,  giơ bàn tay lên liền muốn tát Trần Hạo

Ở trong mắt nàng,tên  này chỉ là một người hầu, bây giờ nếu dám xúc phạm chính mình ở nơi công cộng, tính tình hung bạo của Vân Phỉ sẽ dễ kích động!

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Chỉ là khi cái tát của Vân Phỉ cách má Trần Hạo nửa centimet, đột nhiên, một cỗ châm chích như kim đâm xuyên qua lòng bàn tay cô. Trong phút chốc, máu chảy khắp lòng bàn tay Vân Phỉ. Nó giống như đánh một cây xương rồng. “Đau quá! Đau quá! Tay của ta!” Vân Phỉ nắm chặt lòng bàn tay, bắt đầu khóc.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Vân Lâm nhìn thấy Trần Hạo đứng đó .

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Suýt nữa thì hạ gục ;uôn 3 tên nhãi .

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Vân Phỉ nhìn thấy ba anh em họ của mình bị đánh đến tức giận nhảy dựng lên. “Bốpppp!” Vân Lâm một lần nữa sử dụng cơ học lên má của Vân Phỉ .

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Mất dạy , cái gì mà tiểu tử thật không biết sống chết !” Vân Lâm khóe miệng giật giật. Vân Phỉ bị đánh khóc.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Những người khác chỉ nói rằng Trần Hạo là một người to lớn , giàu có và trẻ tuỗi, nhưng chỉ những người từng gặp mới biết anh ta trông như thế nào !

“Vâng, tôi xin lỗi!” Tuy rằng không thể tin được, nhưng Vân Phỉ nhìn thấy thái độ phụ thân liền biết người này là thật, Vân Phỉ nhất thời đỏ mặt cúi đầu xin lỗi Trần Hạo Cùng lúc đó, một đôi mắt đang nhìn Trần Hạo một cách lén lút . Chẳng lẽ đây là nhân duyên với Trần Нао. Nhưng cô đã lầm, Trần Hạo còn không thèm nhìn cô !

Ánh mắt Trần Hạo đang để ý hướng khác , làm cho Vân Phỉ thất vọng.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Số ít người còn lại không dám nói nửa lời .

Chỉ có Vân Tình đôi mắt to, tò mò nhìn Trần Hạo  .

Và vào lúc này, đám đông bên ngoài bỗng trở nên ồn ào.

Sự chú ý của Trần Hạo  và Vân Lâm lập tức hướng ra ngoài.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Nó  to như 1 phòng khách . Trên đó có một chiếc ghế lớn, trên chiếc ghế lớn, một thanh niên mặc áo choàng đen đang ngồi thẳng lưng.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Trần Hạo  lạnh lùng hỏi

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Bị bắt ở giữa hai Tử thần là Trần thiếu và Thánh Chủ , bất cẩn một chút là cửa sẽ bị quét sạch, không dám xúc phạm ai. Hắn vừa chào hỏi Thánh Chủ, vừa phải đối với lời nói của Trần Hạo  cũng rất kính trọng.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”