MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMộc Sắc Như YênChương 15: ĐỐI ĐẦU TẠI BỆNH VIỆN

Mộc Sắc Như Yên

Chương 15: ĐỐI ĐẦU TẠI BỆNH VIỆN

737 từ · ~4 phút đọc

Như Yên đang ngồi thẫn thờ ở ghế đá bệnh viện thì một bóng hình cao lớn hiện ra trước mắt. Cô dụi mắt, không tin vào điều mình đang thấy. Lục Tấn đứng đó, dù vẫn đi khập khiễng nhưng tư thế của anh hiên ngang lạ thường.

"Lục Tấn! Sao anh... sao anh lại lên đây?" – Như Yên nhào tới, ôm chặt lấy anh, nước mắt ướt đẫm ngực áo anh.

"Tôi đã nói rồi, tôi không thể để em chiến đấu một mình." – Lục Tấn xoa đầu cô, giọng nói trầm ấm xua tan mọi nỗi sợ hãi trong cô.

Đúng lúc đó, Lâm Duy đi ngang qua. Hắn khựng lại, nhìn Lục Tấn bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ: "Ồ, ai đây? Chẳng phải là anh thợ mộc què từ vùng núi đó sao? Đây là bệnh viện trung tâm, không phải nơi bán quan tài, mời anh ra ngoài cho."

Lục Tấn không hề nao núng. Anh lấy từ trong túi ra một tờ giấy có dấu mộc đỏ: "Bác sĩ Lâm, tôi đến đây không phải để bán quan tài. Tôi đến đây với tư cách là Giám đốc Hợp tác xã dược liệu Mộc Sắc Như Yên, người sở hữu hợp pháp duy nhất công thức 'Hương dược Bạch Vân' đã được đăng ký bản quyền. Tôi cũng mang theo thư giới thiệu của Tập đoàn gỗ mỹ nghệ Vương Thị - đối tác chiến lược của bệnh viện này về cung cấp dược liệu đầu vào."

Sắc mặt Lâm Duy biến đổi từ trắng sang xanh rồi sang xám. Hắn không ngờ một gã thợ mộc quê mùa lại có thể làm được những việc này trong thời gian ngắn như vậy.

"Anh... anh định làm gì?" – Lâm Duy lắp bắp.

Lục Tấn bước tới một bước, cái chân gỗ gõ xuống sàn gạch phát ra âm thanh đanh thép: "Tôi đã gửi toàn bộ bằng chứng về việc anh uy hiếp bác sĩ Như Yên và chiếm đoạt công thức thuốc lên hội đồng quản trị bệnh viện và cơ quan thanh tra y tế. Bạn tôi, anh Vương, cũng đã can thiệp để đưa loại thuốc trợ tim tốt nhất từ nước ngoài về cho cha của Như Yên. Anh không còn quân bài nào để diễn nữa đâu."

Vừa lúc đó, hai người đàn ông mặc đồng phục bảo vệ và một cán bộ thanh tra bước tới: "Lâm bác sĩ, mời anh về văn phòng làm việc. Có một số cáo buộc về hành vi vi phạm đạo đức nghề nghiệp và trục lợi cá nhân liên quan đến anh."

Lâm Duy run rẩy, chiếc cặp tài liệu trên tay hắn rơi xuống sàn, những tờ giấy chuyển nhượng công thức bay tứ tung. Hắn nhìn Như Yên và Lục Tấn với ánh mắt đầy oán hận nhưng bất lực.

Khi Lâm Duy bị đưa đi, hành lang bệnh viện trở lại vẻ yên tĩnh. Như Yên nhìn Lục Tấn, cô thấy anh như một vị thần hộ mệnh vừa bước ra từ truyện cổ tích.

"Lục Tấn, anh làm tất cả những điều này... từ bao giờ?"

"Từ giây phút em bước lên xe khách về phố. Tôi đã hứa sẽ không để em phải hổ thẹn vì một người chồng như tôi." – Lục Tấn nắm tay cô, lần này anh nắm rất chặt.

Vài ngày sau, cha của Như Yên qua cơn nguy kịch nhờ có loại thuốc mới và sự chăm sóc tận tình của các bác sĩ chân chính. Khi ông tỉnh lại, người đầu tiên ông thấy không phải là Lâm Duy, mà là một người đàn ông lạ mặt với cái chân gỗ đang tỉ mỉ gọt một quả táo cho Như Yên.

Như Yên giới thiệu: "Cha, đây là Lục Tấn... là người đã cứu con, cứu xưởng thuốc và cứu cả gia đình mình."

Ông giáo già nhìn Lục Tấn, nhìn đôi bàn tay đầy vết chai sạn nhưng ấm áp của anh, rồi nhìn nụ cười hạnh phúc của con gái. Ông khẽ gật đầu, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo. Ông biết, con gái mình đã tìm được một cây cổ thụ vững chãi nhất để nương tựa suốt đời. Sương khói Bạch Vân giờ đây không còn u ám nữa, nó mang theo hương thơm của gỗ và thuốc, bay cao, bay xa đến tận chân trời hạnh phúc.