MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Chương 262: Anh Có nhìn Thấy Mẹ Em Không

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)

Chương 262: Anh Có nhìn Thấy Mẹ Em Không

366 từ · ~2 phút đọc


“Em để y tá xử lý vết thương đi.” -Thanh Bách nãy giờ đứng ở trong góc nhìn cô, cuối cùng vẫn không nhịn được đi ra nói.


Mỹ An lúc này mới nhìn tới cô tay của mình, bởi vì vùng vẫy nhiều quá mà dây thừng cứa vào tay để lại những đường đỏ tươi rướm máu.


“không sao, anh đi xử lý trước đi.” -So với cô thì những vết ở tay và chân anh nghiêm trọng hơn nhiều.
Bọn họ bây giờ đang rơi vào tình thế tiến không được lùi không xong mà đứng yên lại càng khó xử.


“Nghe lời anh, để y tá xem cho em, đừng để nhiễm trùng.”
“Em nói không cần mà.” – Giọng cô có chút xa cách.
Rõ ràng bọn họ là nạn nhân trong chuyện này nhưng lại không cách nào sống như những người vô tội.


vẫn là câu nói của Vân Anh vang vọng bên tay, thù giết cha, hại mẹ làm sao có thể thứ tha đơn giản như vậy.


“Anh có nhìn thấy mẹ em không?”
“Đang ở cạnh ông ta.” – Thanh Bách nói ra câu này một cách khó khăn.
Mỹ An hít sâu một hơi, có lẽ việc cần làm trước nhất vẫn là chấp nhận chuyện mẹ cô đã phản bội cha cô, mẹ cô luôn đem lòng yêu một người đàn ông khác.
“Cảm ơn, tôi ổn.” – Mỹ An chống tay đứng dậy.
cô lần nữa nhìn mình trong gương, cô lẽ khổ sở như thế là đủ rồi.


Nếu đã không thể sống cả đời trong sự dối trá thì chi bằng đi đến tận cùng sự thật.
“Tóc em làm sao thế? Mau, mau lau khô đi.” – Thanh Bách nhìn Mỹ An


trở lại với mái tóc ướt sũng, cẩn thận cởi áo khoác của mình đưa cho cô lau tóc.
Mỹ An vươn tay nhận lấy nhưng ở trên mặt cũng không lộ ra bất kỳ biểu tình nào, tựa như người vừa đưa áo cho cô là một y tá bác sĩ nào đó chứ không phải Thanh Bách.


cô đi đến chỗ Thanh Tùng, vỗ vỗ lên vai cậu:
“Hai mẹ con họ sẽ không sao đâu.”.