MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Chương 298

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)

Chương 298

532 từ · ~3 phút đọc


Thanh Bách hít sâu một hơi dùng hết sức lần nữa gỡ tay cô ra.


Mỹ An bị anh đẩy ra xa, không biết làm sao giữa anh lại cũng không muốn để anh đi như thế.


Cô nhìn bàn tay đang rỉ máu của anh không sao yên lòng được, cô lấy hết can đảm chạy một mạch lên lan can cao nhất của sân thượng đứng. 


“Lưu Thanh Bách, anh phải hứa với em, anh không được phép làm tổn hại bản thân nữa” 
Thanh Bách không ngờ được cô sẽ dùng để chiêu này, anh có chút hốt hoảng, gấp gáp nói: 
“Em điên rồi hả? Mau bước xuống cho tôi” 
“Anh phải hứa em mới xuống” – Mỹ An vẫn kiên quyết. 
Thanh Bách lúc này không nghĩ nhiều nữa, chỉ việc nhớ tới đây đang là tầng ba mươi đủ để anh lòng như bị lửa đốt. 
“Tôi nhắc lại lần nữa, em mau bước xuống, có biết nguy hiểm thế nào không?” 
Tim Mỹ An hiện tại đang đập điên cuồng, cô cũng không dám nhìn xuống phía dưới, hai tay giữa chặt lan can.


Thật ra 
cô làm tới mức này chính là muốn thử xem anh còn quan tâm cô không, cô rất sợ bản thân sẽ lại tiếp tục nhận lấy ánh mắt lạnh lùng của anh. 
Thanh Bách cảm thấy đứng đây nói mãi cô cũng sẽ không chịu xuống, anh tiến gần về phía cô, đưa tay ra: 
“Có gì chúng ta bước xuống rồi nói”. 


“Đừng làm mình bị thương nữa, em rất đau lòng” – Mỹ An nức nở. 
Thanh Bách gật đầu, nhân lúc cô không chú ý, chạy vọt tới ôm lấy kéo xuống, cả hai ôm lấy nhau ngã trên sàn. 
Rất lâu rồi cô mới được vùi mình trong khuôn ngực ấm áp của anh, cũng rất lâu rồi anh mới được hít lấy mùi hương thoang thoảng trên tóc cô.


Hai người cứ vậy ôm lấy nhau, không ai muốn ngồi dậy. 
“Em xin lỗi, em yêu anh.” 
Câu thổ lộ của cô như làm vỡ vụn cả hai trái tim đang loạn nhịp, rõ ràng là yêu nhau nhưng cứ liên tục phải nói câu xin lỗi.


Thanh Bách dịu dàng hôn lên trán cô, cố hít lấy hít để mùi hương đó lần cuối rồi đỡ cô ngồi dậy. 
“Tôi sẽ không làm tổn thương mình nữa cũng xin em đừng tự đưa mình vào chỗ nguy hiểm” 
Mỹ An gật đầu đồng ý với anh. 


Thanh Bách đứng dậy, xoay lưng rời đi, ở thêm một lát 
nữa có lẽ không ai buông tay được. 
Mỹ An đứng ở sân thương thêm một lúc lâu, gió ùa vào rát buốt da mặt, hong khô đi những giọt nước mắt còn vương. 
Đêm đó Mỹ An không biết sao không ngủ được, cô nhắm mắt được vài phút lại thấy càng tỉnh táo hơn.


Cô bước xuống giường, với lấy một chiếc áo khoác rồi bắt xe đến nhà Thanh Bách.


Mỹ An không giải thích được sao bản thân lại làm vậy nhưng có những cảm xúc cô nói rõ được..