MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMột Cuộc Gọi, Hai Nhịp Tim Tăng TốcChương 2

Một Cuộc Gọi, Hai Nhịp Tim Tăng Tốc

Chương 2

512 từ · ~3 phút đọc

Nhặt điện thoại lên, còn chưa kịp mở khóa, tôi đã thấy vô số cuộc gọi nhỡ.

Toàn bộ đều là từ **Dương Triệt**.

Mở khung chat ra, hàng loạt tin nhắn thoại xếp kín màn hình.

Thật khác thường.

Bình thường, dù hai đứa nói chuyện rất hợp, anh ấy trả lời tin nhắn cũng nhanh, nhưng hầu như chỉ gửi tin nhắn chữ.

Rất hiếm khi gửi tin nhắn thoại.

Anh từng giải thích rằng anh thường ở thư viện, không tiện nói chuyện.

Ờ, tôi biết mà, ngại thôi chứ gì.

Nhưng giờ, nhìn cả một màn hình toàn tin nhắn thoại, tôi im lặng.

**Ủa? Giờ thư viện cho phép nói chuyện lớn tiếng rồi à?**

Tôi lướt lên trên cùng, mở tin nhắn thoại đầu tiên.

[Em yêu, em đang làm gì vậy?! ]

[Em… làm chuyện đó?! Ý anh không phải như vậy đúng không, không phải nghĩa đen đúng không?

[Khoan đã, sao anh nghe thấy giọng đàn ông? Em còn nôn nữa?! Em đang ở với ai?

[Có phải em quên anh rồi không? Ngày mai tụi mình gặp nhau đi, mai anh đến tìm em.

[Đừng bỏ anh, em yêu, trả lời anh đi được không?

[ Chỉ cần gõ số **1** cũng được.

[Em thật sự… ]

Tin nhắn cuối cùng bị tiếng nức nở của anh ấy cắt ngang.

Giọng nghẹn ngào, câu từ lộn xộn, nghe chẳng rõ anh đang nói gì.

Dường như anh khóc rất lớn, nói cũng không tròn câu.

Anh khóc sao? Có chuyện gì à?

Tôi quên luôn cơn mệt mỏi sau khi chạy, vội vã muốn nhắn tin cho anh.

Nhưng cổ họng khô rát, chẳng nói được câu nào, nên tôi nhanh chóng gõ chữ:

[Xin lỗi anh, vừa nãy em đang kiểm tra thể lực, chạy 800 mét.]

Tin nhắn vừa gửi đi, tôi tiếp tục gõ thêm để kể khổ về việc chạy bộ cực hình thế nào với một đứa sinh viên gầy yếu như tôi.

Nhưng còn chưa gõ xong, anh ấy đã trả lời ngay lập tức.

Chỉ một câu, không có dấu hiệu cảm xúc, nhưng lại khiến tôi lạnh toát cả người:

[Em nói dối. Nghiên cứu sinh không phải kiểm tra thể lực.]

Tay tôi khựng lại giữa màn hình.

**”… “**

**Xong rồi.**

Giờ giải thích kiểu gì đây?

Hồi mới quen, anh nói đang làm nghiên cứu sinh Tiến sĩ.

Để có thêm chủ đề nói chuyện, tôi không nghĩ ngợi gì, nói luôn mình cũng đang học cao học.

Ra ngoài xã hội, thân phận là do chính tôi “tự phong” thôi mà.

Anh bảo anh 27 tuổi, tôi bảo tôi 25.

Anh nói anh học với một giáo sư hàng đầu trong ngành vật lý, tôi bịa rằng mình từng “được giải Nobel Văn học” nhờ… môn vật lý.

Anh bảo anh cao 1m86, tôi bảo mình cao 1m72.

Nhưng thực tế là…

25 chính là điểm môn vật lý thời cấp 3 của tôi.

Còn 172, là ba số đầu trong số điện thoại của tôi.

Thực ra, tôi chỉ là một nữ sinh viên năm ba bình thường.

Gia đình khá nghiêm khắc, và trớ trêu thay, tôi lại thi đỗ đúng vào trường đại học nơi ba tôi đang giảng dạy.