MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMột Đêm Bất Ngờ: Tổng Giám Đốc Sủng Vợ NghiệnChương 188: CHƯƠNG 163: NGƯỜI TÌNH TRONG MỘNG

Một Đêm Bất Ngờ: Tổng Giám Đốc Sủng Vợ Nghiện

Chương 188: CHƯƠNG 163: NGƯỜI TÌNH TRONG MỘNG

614 từ · ~4 phút đọc

Trên đường đến công ty, Hoắc Thủy Nhi cứ cúi đầu mãi, không biết đang nghĩ gì, chẳng lẽ không vui vì chuyện sáng nay sao? Chiếc xe di chuyển ổn định trên đường, Cổ Đoàn Thuần chợt lên tiếng: “Hoắc Thủy Nhi 

“Có chuyện gì thì nói.” Hoắc Thủy Nhi vẫn canh cánh chuyện Cố Đoàn Thuần nói cô là rau má, sắc mặt không mấy tốt đẹp. 

Tâm trạng của Cố Đoàn Thuần lại khá tốt, anh chợt cảm thấy, buổi sáng như vậy cũng rất thú vị, Cố Đoàn Thuần đang giải quyết công việc, ban nãy cũng chỉ nhất thời nổi hứng gọi một tiếng, lúc này lại thấy có chút không vui vì thái độ lạnh nhạt của Hoắc Thủy Nhi: “Cô còn nhớ tối qua cô đã nói gì không?” 

“Hả, tôi đã nói gì?" 

Hoắc Thủy Nhi thấy Cố Đoàn Thuần không nói tiếp nữa, không khỏi ngẩng đầu lên nhìn anh. Hình như anh rất bận, đến cả lúc ngồi trên xe cũng cầm iPad để giải quyết mail công việc, dáng vẻ vùi đầu nghiêm túc vô cùng đẹp đẽ. 

Ánh nắng chiếu lên gương mặt đẹp trai của Cố Đoàn Thuần. 

“Cố Đoàn Thuần, nói chuyện đừng nói nửa chừng, rất vô đạo đức đấy!” 

Tuy Cố Đoàn Thuần đang làm việc, nhưng trong lòng lại thấy bực bội, nghe thấy lời Hoắc Thủy Nhi nói, anh chợt ngẩng đầu lên, sắc mặt có chút nghiêm túc: “Tôi chưa chạm vào cô. 

“... Ừm” Chuyện này không phải đã giải thích rồi sao? 

Hoắc Thủy Nhi không hiểu ra làm sao, nghi hoặc nhìn Cố Đoàn Thuần, vừa hay lúc này cô đàn em ở trường gửi tin messenger đến, Hoắc Thủy Nhi nói với cô ấy tối nay nhau đóng gói hình đại diện đã thiết kế xong cho cô ấy, cô lại nghĩ đến lời mời của Mộ Long tối qua, không khỏi chạm vào hình đại diện của Mộ Long. 

Nên mở lời thế nào đây... 

Cố Đoàn Thuần đợi một lúc cũng không nghe thấy câu trả lời của Hoắc Thủy Nhi, anh nhìn qua phía cô, thấy hộp thoại mà cô đang mở: “Nói chuyện với ai vậy?” 

sẽ cùng 

“Mộ Long đó, không phải tối qua anh ta nói muốn mời tôi sao? Tôi cảm thấy đây là một cơ hội tốt.” Hoắc Thủy Nhi đang vắt não suy nghĩ xem nên bắt chuyện với Mộ Long 

như thế nào, nên cũng không quá để ý đến lời của Cố Đoàn Thuần, đến lúc cô phản ứng lại thì cảm thấy được nhiệt độ không khí chợt giảm thấp xuống. 

Ờm... 

Hình như cô đã đồng ý với Cố Đoàn Thuần là không đi nữa rồi nhỉ? 

“Hoắc Thủy Nhi, nhớ rõ thân phận của cô!” Cố Đoàn Thuần cầm điện thoại của Hoắc Thủy Nhi, tịch thu không chần chừ. 

“Này! Đúng là tôi đã lấy anh rồi, nhưng cũng đâu phải bán thân cho anh, dựa vào đâu mà anh cướp điện thoại của tôi” 

“Đúng thế, cô còn nhớ là mình đã lấy tôi rồi cơ đấy” Cố Đoàn Thuần cười, nhìn vào hộp thoại, Hoắc Thủy Nhi gửi cho Mộ Long một nhãn dán thân thiện, cô còn chưa từng gửi cho anh đâu đấy! Cố Đoàn Thuần cười nói: “Tan làm thì cô là vợ của tôi, nên thời gian là của tôi, nhưng, cô đừng quên, đi làm thì cô là nhân viên của tôi, thời gian cũng là của tôi” 

“Cố Đoàn Thuần, anh cãi chày cãi cối!” 

Cô chưa từng gặp qua người nào mặt dày vô sỉ đến vậy!