MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMột Đêm Bất Ngờ: Tổng Giám Đốc Sủng Vợ NghiệnChương 214: CÔ VỢ NHỎ

Một Đêm Bất Ngờ: Tổng Giám Đốc Sủng Vợ Nghiện

Chương 214: CÔ VỢ NHỎ

409 từ · ~3 phút đọc

Tim của Hoắc Thủy Nhi đập rất nhanh, chưa bao giờ cô lại hồi hộp như lúc này, biệt thự trước mặt chính là căn biệt thự mà cô và Cố Đoàn Thuần đã tới hôm trước, chẳng qua lúc ấy không gặp được ông cụ Trình mà thôi 

"Lo lắng lắm à?" 

Nhảm nhí... 

Trước câu hỏi của Cố Đoàn Thuần, Hoắc Thủy Nhi rất muốn trừng mắt liếc anh, hiện tại cô lo lắng đến mức lòng bàn tay toàn là mồ hôi, mặc kệ thế nào đi nữa, đã có cơ hội thì cô phải tìm cho ra thân thế của mình. 

"Tôi... Tôi hơi sợ." Hoắc Thủy Nhi bình tĩnh nói, lần này, cô đã xem Cố Đoàn Thuần là chỗ dựa của mình nên dù rất lo lắng cô vẫn không ngại nói cho Cố Đoàn Thuần, Cố Đoàn Thuần vốn tưởng rằng cô sẽ tức giận nhưng không ngờ cô lại nói thật với anh. 

Anh đột nhiên nở nụ cười, trên gương mặt tuấn tú ánh lên sự vui vẻ, sau đó dang tay ôm bả vai Hoắc Thủy Nhi, kéo cô vào lòng, cất giọng nhẹ nhàng và trầm ấm đến bất ngờ, giống như tiếng đàn cello hay nhất trần đời vậy: "Đừng sợ, tôi sẽ ... Che chở cho em. Cô vợ bé nhỏ à?” 

Cô vợ bé nhỏ?! 

Hoắc Thủy Nhi trừng mắt, hung dữ liếc anh, sao cô cứ có cảm giác, sau chuyện đêm qua, Cố Đoàn Thuần như thay đổi thành người khác thế nhỉ? 

Nhưng trong lúc nói chuyện hai người đã bước vào biệt thự, Hoắc Thủy Nhi vừa nhìn đã thấy một ông già đang ngồi trong phòng khách. 

Thoạt trông thì hai bên thái dương ông ta đã hoa râm, dáng vẻ ước chừng bảy mươi tuổi, ông ta mặc một bộ quần áo phong cách thời xưa, phong thái ung dung sang trọng, nhìn là biết người này là một học giả đáng kính. 

Đây chính là người thân của cô sao? 

Khoé mắt Hoắc Thủy Nhi không kìm được mà nóng lên, tay chân lúng túng không biết đặt đâu, lúc này ông cụ Trình đã thấy họ vào nên cầm chiếc kính lão đặt trên bàn lên: "Đoàn Thuần đấy à, lại đây.” 

Giọng ông già đã nhuốm màu thời gian nhưng không khó để nhận ra rằng lúc trẻ ông ta cũng là một người nho nhã.