MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMột Đêm Bất Ngờ: Tổng Giám Đốc Sủng Vợ NghiệnChương 296: EM THẸN THÙNG GÌ CHỨ?

Một Đêm Bất Ngờ: Tổng Giám Đốc Sủng Vợ Nghiện

Chương 296: EM THẸN THÙNG GÌ CHỨ?

500 từ · ~3 phút đọc

Cho đến khi trở về nhà vào buổi tối, Hoắc Thủy Nhi ngẩng đầu nhìn lên ngọn đèn chùm pha lê phức tạp trên cao và cảm thấy như mình vừa mới nằm mơ vậy. 

Giọng nói của người đàn ông rõ ràng và chắc chắn, như thể vọng qua thời gian. 

Anh nói: “Tôi sẽ cho em thời gian để suy nghĩ về điều đó. Tối nay trước khi đi ngủ hãy trả lời tôi. " 

"U là trời." 

Hoắc Thủy Nhi che gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ của mình, bây giờ Cố Đoàn Thuần đang làm việc trong phòng riêng, cô ăn tối xong đã quay về phòng sớm để tránh ánh mắt dò xét của Cố Đoàn Thuần! 

Hoắc Thủy Nhi ơi là Hoắc Thủy Nhi, Mày thẹn thùng gì chứ? 

Có điều từng tuổi này rồi nhưng khi yêu Hà Thuyết, cô và anh ta chỉ giới hạn ở việc nắm tay, ngay cả hôn cũng chưa từng... 

Nhưng yêu Cố Đoàn Thuần hẳn là niềm mơ ước của nhiều người, đúng không nhỉ? 

"Cốc cốc cốc!" 

Bên ngoài đột nhiên có tiếng gõ cửa, Hoắc Thủy Nhi nhanh nhẹn nghĩ chắc có lẽ là Cố Đoàn Thuần về phòng, lỡ anh ấy buộc mình đưa ra câu trả lời thì phải làm sao bây giờ? 

"Mợ chủ, tôi đến để đưa nước đường" 

Bên ngoài vang lên giọng của dì Liễu, Hoắc Thủy Nhi vội vàng ngồi ngay ngắn: “Vào đi!” 

Dì Liễu cười tủm tỉm bưng đường phèn tuyết lê vào, đặt ở đầu giường, trong ánh mắt của dì ấy ngập tràn sự hiền từ, yêu thương và cưng chiều, Hoắc Thủy Nhi bị nhìn như vậy liền mất tự nhiên, dì Liễu cười tủm tỉm đích: "Đây là do cậu chủ đích thân dặn tôi làm đó, nói là mùa hè, trong người nóng nực, làm cho phu nhân uống để bớt nóng trong người. 

"Người cần bớt nóng là anh ấy thì có" 

"Hả? Mợ chủ nói gì vậy?" 

"Không có, không có gì." Hoắc Thủy Nhi ngượng ngùng gãi gãi đầu, bưng chén nước đường uống một hơi cạn sạch rồi nhìn dì Liễu, giả bộ như vô tình hỏi: "Dì Liễu, Cố Đoàn Thuần lúc trước có quen bạn gái không?" 

Nhớ lại dáng vẻ lúc Cố Đoàn Thuần hôn môi cô, trong mắt anh ta như chứa đựng cả một hồ nước, thay đổi từ vẻ thờ ơ trước đây thành sự trìu mến và thâm tình. 

Khiến người ta không kìm chế được muốn ôm anh ấy. 

Làm sao một người đàn ông tuyệt vời như vậy mà lại chưa từng có bạn gái? 

"Chuyện này, hình như không có" Dì Liễu nghĩ đến đây, trong lòng rất vui với câu hỏi của Hoắc Thủy Nhi, điều này cho thấy mợ chủ đã bắt đầu quan tâm đến cậu chủ, quan hệ giữa hai người ngày càng tốt đẹp khiến dì ấy rất hài lòng.