MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMột Đêm Bất Ngờ: Tổng Giám Đốc Sủng Vợ NghiệnChương 92

Một Đêm Bất Ngờ: Tổng Giám Đốc Sủng Vợ Nghiện

Chương 92

563 từ · ~3 phút đọc

Đèn trong phòng ngủ đã tắt, trong không gian im ắng vang lên tiếng hít thở nhàn nhạt, Hoắc Thủy Nhi ngủ rồi sao? Anh dựa theo ánh sáng mờ nhạt đi tới thì thấy Hoắc Thủy Nhi đang giang hai tay hai chân nằm trên giường, gần như chiếm trọn hết chiếc giường đôi.

Anh bắt đắc dĩ đi tới kéo chăn đắp lên chân cô thì nghe được tiếng cô nỉ non: “Bà nội… Bà nội đừng sợ… Con nhất định sẽ tìm được thuốc chữa hết bệnh cho bà… Bà nội…” “Bà nội đừng đi!” “…” Nhìn gương mặt nhỏ bằng bàn tay ửng hồng và đôi mày xinh đẹp xoắn vào nhau của cô, Cố Đoàn Thuần thấy trong lòng khác lạ.

Lạ thật? Chẳng lẽ đây là cảm giác lo lắng sao? Anh ấy thế mà khó chịu vì nỗi đau của cô nhóc này? Như bị ma xui quỷ khiến, Cố Đoàn Thuần giơ tay ra vuốt lên tóc Hoắc Thủy Nhi, thì thầm: “Ngủ đi.” Ngủ rồi sẽ không nghĩ tới những chuyện đau lòng nữa.

Cố Đoàn Thuần đặt bàn tay ấm áp của mình lên trán Hoắc Thủy Nhi một lúc lâu.

Hoắc Thủy Nhi như được an ủi, nắm chặt bàn tay kia ngủ thiếp đi… “Hoắc Thủy Nhi… nếu cô đúng là người kia, tôi sẽ không để cô chịu khổ.” Cố Đoàn Thuần nhìn dáng vẻ ngây ngô của Hoắc Thủy Nhi khẽ nói.

Anh không làm gì cô cũng vì nguyên nhân này.

Sáng sớm hôm sau, Hoắc Thủy Nhi vươn vai, ôm chiếc gối lông xù tỉnh dậy, thoải mái dụi mặt vào gối.

Cô chợt nhớ ra, chẳng phải mình đã kết hôn rồi sao? “A…” Cô ngồi dậy, nhưng bất ngờ là không thấy Cố Đoàn Thuần ngồi trên ghế đọc báo, nhớ tối qua anh cõng cô đến phòng sách, anh không quay lại sao? Không quay lại cũng tốt, dù sao thì họ cũng không phải vợ chồng thật sự, ngày nào cũng ngoan ngoãn ngủ cùng nhau.

Lúc cô chuẩn bị vệ sinh cá nhân, nhìn mình mặc bộ đồ ngủ cotton màu hồng nhạt trong gương thì bỗng ngẩn người.

Bàn chải đánh răng rơi ‘cạch’ xuống lavabo.

Quần áo? Cô nhớ tối qua mình không vui lắm, thế nên cũng không chắc là mình ngủ lúc nào, hoàn toàn không kịp thay đồ ngủ… Lẽ nào là Cố Đoàn Thuần thay? Suy nghĩ này vừa xuất hiện trong đầu, mặt Hoắc Thủy Nhi đã đỏ bừng như quả táo, cô máy móc ép mình phải bình tĩnh lại, sau đó vệ sinh cá nhân rồi xuống lầu.

Lúc nhìn thấy Cố Đoàn Thuần tao nhã dùng bữa trong phòng khách, tai cô không khỏi đỏ lên.

Cái này… Tối qua nội y của cô là hình SpongeBob, chẳng lẽ cũng bị Cố Đoàn Thuần nhìn thấy hết rồi? Muốn khóc mà khóc không ra nước mắt! “Chào buổi sáng.” Hoắc Thủy Nhi đi tới chào hỏi, dì Liễu lập tức thêm một bộ bát đũa, cười tít mắt gọi Hoắc Thủy Nhi ăn cơm.

Đợi dì Liễu đi rồi, Hoắc Thủy Nhi mới lén ngước mắt nhìn Cố Đoàn Thuần.

Anh vẫn giống như buổi sáng mọi khi, không có gì đặc biệt.

“À thì…” Hoắc Thủy Nhi ngập ngừng lên tiếng..