Bình ca nhi “phụt” một tiếng bật cười, rồi lập tức nghiêm mặt trở lại, đồng tử hơi co lại, kinh ngạc nhìn chằm chằm ta.
Lưu di nương sắc mặt trắng bệch, ôm ngực, vẻ như sắp té xỉu đến nơi.
Phu quân ta thì trợn mắt há mồm, chấn kinh đến độ nói chẳng nên lời.
Còn ta… xấu hổ đến mức suýt bật khóc.
“Tiểu Mỹ! Sao ngươi có thể nói năng thô lỗ như thế? Thanh danh cả đời của ta, ngươi định hủy sạch sao?!
Có thể bạn thích
Khi biết mình chỉ là người thay thế, cô rời đi, kết hôn với thái tử Giang Thành mặc cho người yêu cũ quỳ xuống cầu xin.
Trọng sinh thành đứa bé ba tuổi, suýt bị chôn sống, cùng xem cô trở thành đại gia nông nghiệp như thế nào.
Đích nữ ngốc nghếch trở mình, trở thành nhân vật được săn đón nhất, cả Thái tử cũng đích thân đến cầu hôn!
Ai cũng nghĩ người quyền quý như anh không bao giờ nhìn lại người cũ. Vì vậy, cô giấu kín tâm tư nhưng nào ngờ...
“Vốn là chương ca nhi không hiểu chuyện, Nghiêm Hạo mới có năm tuổi đầu. Lễ nhượng lê của Khổng Dung, từ nhỏ ta đã dạy rồi, huynh trưởng sao có thể tranh giành với đệ đệ chỉ vì một chiếc quạt?
“Ngươi mau đi khuyên nhủ chương ca nhi cho tốt, tuổi nó nay đã đến lúc tiến học, không thể vì vật ngoài thân mà mê muội, mau bảo nó đưa quạt cho đệ đệ!”
Tiểu Mỹ phẩy tay như đuổi ruồi, tiện tay quạt ta sang một bên.
03
Phu quân dần dần hồi thần, sắc mặt đỏ bừng như máu.
“Thô tục đến độ khó nghe, ăn nói bậy bạ, chẳng trách Bình Chương bị ngươi dạy dỗ thành ra như thế!
Tống Nhã Quân, chẳng lẽ bao năm nay cái bộ dáng hiền thục đoan trang của ngươi, tất cả đều là giả vờ sao?!”
Lời buộc tội này quá nặng nề, khiến ta suýt không chịu nổi.
“Phu quân, thiếp theo chàng đã mười bảy năm, con người thiếp thế nào, chẳng lẽ chàng không rõ? Là có người chiếm lấy thân xác thiếp đó mà!”
Tiểu Mỹ bấy giờ lại đập tay cái “bốp” tán thưởng ngay trong đầu ta:
“Ha! Cách nói này hay đấy, sao ta lại không nghĩ ra chứ!”
Truyện hay
Dựa vào 1 thanh đoạn kiếm thần bí từ đan điền, Chu Hằng đi ra từ 1 trấn vô danh tạo ra một mảnh thiên địa, thiên hạ độc tôn!
Ôn Oanh 6 tuổi mơ thấy anh trai vì tìm mình bị bắt cóc, mà bôn ba khốn khó đến tận cuối đời. Vì thế mà cô quyết tâm thay đổi vận mệnh của mình và anh trai từ bây giờ.
Xuyên về thập niên 80, Bạch Vi bị bố mẹ thúc giục kết hôn, thấy đối tượng cực kì đẹp trai & có tiền, cô nhanh chóng đi đăng kí. Đến khi về nhà, cô mới biết mình nhận nhầm người rồi.
Đời trước Lư Kiều Nguyệt nuôi phu quân đọc sách nhưng đến cuối lại bị phản bội. Sống lại, nàng muốn chọn 1 người thành thật, nhưng nào ngờ bị 1 kẻ mang danh "chơi bời lêu lổng" quấn lấy.
Dứt lời liền ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu, thản nhiên nói ra miệng:
“Phải đó, ta giả vờ đó, ngươi không ngờ tới phải không?
Từ nay trở đi khỏi giả nữa, ta công khai rồi!”
Hai mắt phu quân trợn tròn như chuông đồng.
“Ngươi—ngươi—ngươi với thằng con của ngươi thật đúng là cùng một giuộc! Các ngươi định chọc tức ta đến c.h.ế.t sao?!”
Tiểu Mỹ hừ một tiếng:
“Thế sao ngươi còn chưa chết?
Không c.h.ế.t được thì đừng có bày trò vẽ bánh dỗ người nữa!”
Phu quân giơ tay chỉ vào mũi Tiểu Mỹ, nghẹn lời hồi lâu vẫn không thốt nổi câu nào.
Tiểu Mỹ nghiêng đầu nhìn hắn, đầy mong đợi:
“Khó thở à? Lẽ nào thật sự sắp chết?”
Phu quân tức đến độ vung mạnh tay áo.
“Trời ơi là trời!
Tống Nhã Quân, không ngờ ngươi lại là loại người này! Bao nhiêu năm phu thê tình nghĩa, hóa ra là ta đã nhìn lầm người!”
“Không! Phu quân, chàng đừng đi! Đó không phải là thiếp! Không phải là thiếp mà ——”
Ta muốn đuổi theo để giải thích cho rõ, nhưng Tiểu Mỹ vẫn đứng yên không nhúc nhích, mà hồn ta thì chẳng thể rời khỏi thân thể nàng quá ba trượng.
Chỉ có thể trơ mắt nhìn phu quân chống tay lên vai tiểu tư, bước chân lảo đảo mà rời đi.
04
Tiểu Mỹ quay đầu trừng mắt nhìn Lưu di nương.
“Còn chưa cút? Ở lại đợi ăn phân à?”
“Phu nhân, sao người lại có thể nói lời như vậy?”
Lưu di nương sắc mặt tái nhợt, ôm chặt Hạ Nghiêm Hạo trong lòng, xoay người định bỏ đi.
“Khoan đã ——”
Tiểu Mỹ bất ngờ lên tiếng ngăn lại, rồi như trở mặt trong nháy mắt, thân mật khoác lấy cánh tay Lưu di nương.
“Ngươi vừa nói Bình Chương nhà ta khinh thường mẹ con ngươi phải không?
Muội muội à, thật ra ngươi hiểu lầm rồi, Bình Chương trong lòng cũng rất muốn gần gũi với các ngươi. Dù sao cũng là huynh đệ ruột thịt, làm sao lại có chuyện xem thường nhau được chứ?”
Ta đứng bên cạnh, hoàn toàn không hiểu nổi Tiểu Mỹ định giở trò gì, chỉ cảm thấy một trận xấu hổ khó tả.
【Lúc nãy còn lật mặt mắng người, giờ lại thân thiết như tỷ muội, ngươi không cảm thấy giả tạo à?】
Trong đầu vang lên giọng nói của Tiểu Mỹ:
【Tiện nhân bọn ta làm việc có tiết tấu riêng, ngươi đừng lo!】
Lưu di nương sắc mặt dần giãn ra, vui vẻ đáp lời:
Truyện tranh hot
Hắn xuyên qua và bước vào thế giới 10.000 năm sau, nhân loại diệt vong, võ học lên đến đỉnh cao, mà hắn là tia lửa duy nhất!
Một đại ma hoàng đầy thủ đoạn tàn độc, sẽ làm thế nào để khiến cho một gia tộc nhỏ bé trở mình thành một gia tộc đứng trên tất cả?
Thể chất bình thường? Thần thông khó luyện? Đốn ngộ liền xong việc!
Phế vật? Rác rưởi? Chỉ cần đi theo bản tọa, tất cả sẽ trở thành anh hùng thế gian!
“Phu nhân, như vậy mới phải, huynh hữu đệ cung, truyền ra ngoài mới là một đoạn giai thoại. Về phần chiếc quạt kia…”
Tiểu Mỹ bỗng nhiên đưa tay ra, thô bạo giật lấy miếng ngọc bội khắc rồng đeo trước n.g.ự.c Nghiêm Hạo.
“Miếng ngọc này thật đẹp, chi bằng để Bình Chương đeo thay lời nhắc nhở tình thâm huynh đệ đi!”
Lưu di nương thất kinh:
“Phu nhân, sao có thể như vậy được!”
“Sao lại không? Bình Chương mà không mang gì do đệ đệ tặng, để người ngoài nhìn vào lại nói hắn xem thường thứ xuất, chẳng phải hủy mất danh tiếng hắn à?
Hay là… ngươi cố ý? Muốn mượn cớ mà trèo lên cao? Muốn để con ngươi thừa kế gia sản? Mưu đồ không nhỏ đâu nhé!”
Lưu di nương hoảng hồn, vội vàng lắc đầu như trống bỏi:
“Phu nhân nặng lời rồi! Tội danh lớn như thế, thiếp thân sao dám gánh!”
Nghiêm Hạo bị dọa đến bật khóc nức nở:
“Ngọc của con… con không cho hắn… đó là ngọc của con mà!”
Tiểu Mỹ trừng mắt nhìn thẳng:
“Hử? Ta biết ngay mà! Ngươi – thứ con thứ này – có dã tâm đoạt vị! Hôm nay không chịu đưa ngọc, ngày mai chẳng phải sẽ đầu độc nhi tử ta sao?!”
Lưu di nương sợ đến độ lập tức bịt miệng con trai, cuống quýt dập đầu phân trần:
“Cho! Chúng ta cho! Phu nhân, chúng ta tuyệt không có chút tâm tư nào như vậy!”
Nói xong sợ con trai lỡ lời, liền bế nó chạy trối chết, bước chân lảo đảo.