MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMỘT NGÀY TA HỌC CÁCH THỞ NHẸChương 8: TA ĐÃ YÊU SAI HAY YÊU QUÁ NHIỀU?

MỘT NGÀY TA HỌC CÁCH THỞ NHẸ

Chương 8: TA ĐÃ YÊU SAI HAY YÊU QUÁ NHIỀU?

667 từ · ~4 phút đọc

An ngồi một mình trong quán cà phê quen ở góc phố, nơi trước đây cô và người đó từng ngồi hàng giờ chỉ để nói những chuyện không đâu. Hôm nay, An chọn chiếc bàn sát tường, không phải vì sợ bị nhìn thấy, mà vì cô cần một khoảng dựa cho những suy nghĩ đang chao nghiêng.

Ly cà phê trước mặt đã nguội. An vẫn chưa uống ngụm nào.

Câu hỏi xuất hiện rất tự nhiên, không cần ai gợi: Mình đã yêu sai, hay chỉ là yêu quá nhiều?

Cô đã tự hỏi câu đó không biết bao nhiêu lần, trong những đêm trằn trọc và cả những buổi sáng giả vờ ổn.

An nhớ lại những ngày đầu yêu nhau. Cô đã rất chân thành. Không toan tính, không giữ kẽ. Cô cho đi thời gian, sự quan tâm, cả những mong mỏi nhỏ nhoi. Cô học cách lắng nghe, nhường nhịn, chờ đợi. Cô tin rằng yêu là như thế — là đặt người kia lên trước, là im lặng khi cần, là tự mình chịu đựng để mối quan hệ được yên ổn.

Nhưng rồi, sự yên ổn ấy khiến cô dần biến mất.

An nhận ra mình đã quen với việc điều chỉnh cảm xúc cho vừa lòng người khác. Quen với việc không nói ra những điều làm mình buồn, vì sợ bị xem là phức tạp. Quen với việc tự an ủi: Chắc tại mình nhạy cảm quá. Dần dần, cô không còn biết đâu là ranh giới giữa yêu thương và hy sinh quá mức.

Cô khuấy nhẹ ly cà phê, nhìn lớp bọt tan ra thành những vòng tròn nhỏ. Yêu sai — nghe như một bản án. Nhưng An không nghĩ mình đã yêu sai người, chỉ là đã yêu theo một cách khiến bản thân bị bỏ quên.

Có lẽ, cô đã yêu quá nhiều theo kiểu không giữ lại cho mình phần nào.

An từng nghĩ yêu nhiều là tốt. Là cao thượng. Là trưởng thành. Nhưng giờ đây, khi ngồi một mình trong quán cà phê ấy, cô hiểu ra một điều khác: yêu mà khiến mình phải co lại, phải im lặng, phải tự nghi ngờ giá trị của bản thân — thì dù yêu nhiều đến đâu, cũng là một kiểu yêu làm mình đau.

Cô nhớ những lần mình chờ tin nhắn đến khuya. Nhớ những lần tự dặn lòng đừng hỏi thêm, đừng làm phiền. Nhớ cảm giác hụt hẫng quen thuộc mỗi khi đặt điện thoại xuống. Khi ấy, cô đã không hỏi người kia có còn quan tâm hay không. Cô chỉ hỏi mình có đòi hỏi quá nhiều không.

An mỉm cười rất khẽ. Một nụ cười pha lẫn buồn bã và tỉnh táo.

Không phải cô đòi hỏi quá nhiều. Cô chỉ đòi hỏi những điều cơ bản của một mối quan hệ: được lắng nghe, được quan tâm, được là chính mình. Và nếu những điều đó khiến ai đó thấy mệt, thì có lẽ, hai người đã không đi cùng một nhịp.

An uống một ngụm cà phê. Đắng, nhưng không khó chịu như cô tưởng. Vị đắng ấy rất thật, giống như sự thật cô vừa chạm tới: không phải mọi nỗi đau đều xuất phát từ việc yêu sai người. Đôi khi, nó đến từ việc yêu đúng người, nhưng sai cách với chính mình.

Cô đứng dậy rời quán khi nắng đã dịu. Bước chân An chậm rãi, nhưng không còn nặng nề như trước. Câu hỏi kia không còn khiến cô day dứt nữa. Nó đã làm xong nhiệm vụ của mình — dẫn cô đến một câu trả lời dịu dàng hơn.

Lần sau, nếu còn yêu, An nghĩ, mình sẽ yêu mà không biến mất. Yêu mà vẫn giữ được tiếng nói của mình. Yêu mà không phải tự hỏi liệu mình có đang quá nhiều hay không.

Con đường phía trước vẫn dài. Nhưng lần này, An biết mình sẽ không bước đi bằng cách bỏ quên bản thân nữa.